Trang nhà2025-08-21T19:14:12-05:00

Bầu cử thế giới 2024

By |Ghi Nhận Trong Tuần|

Cho tới thời điểm này chúng ta đã đi hết nửa đường của một năm bầu cử lớn nhất trong lịch sử nhân loại với kết quả có thể nói là có nhiều điều bất ngờ xảy ra và một lần nữa nhắc nhở các chính trị gia là đừng đánh giá thấp lá phiếu của cử tri là những người dân bình thường phải lo toan cho cuộc sống của chính họ. Nhìn lại các cuộc bầu cử diễn ra trong tuần qua với sự tham gia của các quốc gia với khoảng 1.1 tỷ cử tri, tương đương khoảng một nửa tổng số [...]

New York cuối năm

By |Phóng Sự|

Không chỉ Las Vegas mà New York, cũng là một thành phố năng động không ngủ, rầm rập, náo nhiệt và hoạt động tưng bừng 24 giờ một ngày. Nơi đây có những địa danh [...]

Nhật bản làm gì cho Ukraine?

Trong các nước G7 (Canada, Pháp, Đức, Ý, Anh, Nhật và Mỹ), Nhật Bản là quốc gia duy nhất không viện trợ vũ khí đạn dược cho Ukraine. Không phải Nhật tiếc đạn mà do quy định [...]

ASQ Trung Tâm Cai Thuốc Lá Dành Cho Người Việt Chào Mừng Lễ Độc Lập Bằng Cách Khuyến Khích Những Người Hút Thuốc Hãy Đón Nhận Một Cuộc Sống Không Khói Thuốc

Khi Lễ Độc Lập sắp đến, ASQ Trung Tâm Cai Thuốc Lá Dành Cho Người Việt kính mời những người hút thuốc tiến tới cuộc sống lành mạnh hơn, đón mừng sự độc lập của riêng họ khỏi sự lệ thuộc vào thuốc lá và mở đầu một tương lai không [...]

Bong bóng vẽ

Bong bóng Thanh Dung,   bong bóng từ miền Trung chở tới,   bong bóng đi rồi các em nhỏ đứt ruột em ơi …  Bong bóng vẽ ngày xưa thường thấy ở trong sở thú hay các [...]

Load More Posts

Cụ ông chờ người ở sân bay

Một câu chuyện cảm động tưởng như không có thực.  Suốt 20 năm, ông cụ lặng lẽ sống ở sân bay, như cái bóng giữa dòng người qua lại, ai cũng từng chỉ trỏ, bàn tán. Cho đến một ngày, sự thật về thân phận ông khiến tất cả phải lặng người trong xúc động.  Giữa dòng người hối hả ở sân bay Tân Sơn Nhứt, một ông cụ gầy gò, tóc bạc trắng, khoác chiếc áo khoác cũ kỹ, ngồi lặng lẽ bên góc ghế chờ gần cổng ra vào quốc tế.  Người ta gọi ông bằng nhiều cái tên: “ông cụ sân bay”, “người lang thang thời gian”, thậm chí có người đùa gọi là “hồn ma lạc lối”. Có những đứa trẻ chỉ vào ông rồi thầm thì với mẹ cha, người lớn cũng từng ái ngại mà bỏ lại vài gói mì tôm, chai nước, hay đôi khi là tờ tiền lẻ. Nhưng ông chưa từng xin ai bất cứ điều gì. Ông chỉ ngồi đó, mắt nhìn xa xăm như chờ đợi một điều gì đó sẽ đến từ những chuyến bay không ngừng cất cánh và hạ cánh mỗi ngày.  Không ai biết ông đến từ đâu. Không ai rõ vì sao ông lại chọn sống suốt 20 năm giữa nơi nhộn nhịp này, nơi mà ai cũng chỉ dừng lại tạm thời, chứ chẳng ai ở lại vĩnh viễn.  “Ông ta bị mất trí nhớ.” – một anh bảo vệ từng nói với cô lao công.  “Không phải đâu, nghe đâu ông ấy từng là Việt kiều, bị con cái bỏ rơi lúc về nước.” – chị bán cà phê trong sân bay thì thầm.  [...]

Sự thật

Trời lạnh teo, đệ tử và thiền sư run lập cập ngồi trong am ló đầu ra cửa sổ nhìn [...]

Suy đi ngẫm lại

Nhà là nơi bạn nhận được tình yêu thương vô điều kiện, bất kể bạn có thành công hay thất bại bên ngoài thế giới.

— Sưu tầm
 
 
Go to Top