Bầu cử thế giới 2024
Cho tới thời điểm này chúng ta đã đi hết nửa đường của một năm bầu cử lớn nhất trong lịch sử nhân loại với kết quả có thể nói là có nhiều điều bất ngờ xảy ra và một lần nữa nhắc nhở các chính trị gia là đừng đánh giá thấp lá phiếu của cử tri là những người dân bình thường phải lo toan cho cuộc sống của chính họ. Nhìn lại các cuộc bầu cử diễn ra trong tuần qua với sự tham gia của các quốc gia với khoảng 1.1 tỷ cử tri, tương đương khoảng một nửa tổng số [...]
New York cuối năm
Không chỉ Las Vegas mà New York, cũng là một thành phố năng động không ngủ, rầm rập, náo nhiệt và hoạt động tưng bừng 24 giờ một ngày. Nơi đây có những địa danh [...]
Nước Ẩn & Sóng Ngầm
Không hiểu có chuyện chi bất bình (hay mất vui, hoặc mất lòng) mà nhà báo Từ Thức đã lên tiếng phàn nàn về “cái tôi” của người mình quá xá: Nước Việt nghèo, chậm [...]
Cánh cửa thứ nhất (kỳ 6)
Huỳnh Phan Anh (tiếp theo) Hồi tưởng và mơ tưởng về tuổi nhỏ, về thời thơ ấu xa xôi luôn bàng bạc trên hầu hết các trang sách của tập truyện đầu tay này. Tuổi [...]
Mục Thuế Vụ ngày 31 tháng 12 năm 2025
Cô Nguyễn Đài Thi là cựu Thanh Tra của Sở Thuế Hoa Kỳ (IRS) và cũng là cựu Thanh Tra [...]
Cụ ông chờ người ở sân bay
Một câu chuyện cảm động tưởng như không có thực. Suốt 20 năm, ông cụ lặng lẽ sống ở sân bay, như cái bóng giữa dòng người qua lại, ai cũng từng chỉ trỏ, bàn tán. Cho đến một ngày, sự thật về thân phận ông khiến tất cả phải lặng người trong xúc động. Giữa dòng người hối hả ở sân bay Tân Sơn Nhứt, một ông cụ gầy gò, tóc bạc trắng, khoác chiếc áo khoác cũ kỹ, ngồi lặng lẽ bên góc ghế chờ gần cổng ra vào quốc tế. Người ta gọi ông bằng nhiều cái tên: “ông cụ sân bay”, “người lang thang thời gian”, thậm chí có người đùa gọi là “hồn ma lạc lối”. Có những đứa trẻ chỉ vào ông rồi thầm thì với mẹ cha, người lớn cũng từng ái ngại mà bỏ lại vài gói mì tôm, chai nước, hay đôi khi là tờ tiền lẻ. Nhưng ông chưa từng xin ai bất cứ điều gì. Ông chỉ ngồi đó, mắt nhìn xa xăm như chờ đợi một điều gì đó sẽ đến từ những chuyến bay không ngừng cất cánh và hạ cánh mỗi ngày. Không ai biết ông đến từ đâu. Không ai rõ vì sao ông lại chọn sống suốt 20 năm giữa nơi nhộn nhịp này, nơi mà ai cũng chỉ dừng lại tạm thời, chứ chẳng ai ở lại vĩnh viễn. “Ông ta bị mất trí nhớ.” – một anh bảo vệ từng nói với cô lao công. “Không phải đâu, nghe đâu ông ấy từng là Việt kiều, bị con cái bỏ rơi lúc về nước.” – chị bán cà phê trong sân bay thì thầm. [...]
Aurelia Nguyen người điều hành chương trình viện trợ vaccine toàn cầu
Nằm trong danh sách 2021 TIME100 Next của tạp chí Time, Aurelia Nguyễn được bổ nhiệm là giám đốc điều [...]
Sự thật
Trời lạnh teo, đệ tử và thiền sư run lập cập ngồi trong am ló đầu ra cửa sổ nhìn [...]
Trang thư tín ngày 27 tháng 3 năm 2025
Ngày 22-3-2025 Ngọc Vân Tôi thấy báo Trẻ thỉnh thoảng có những mục mới như “Phụ nữ thanh lịch”, chỉ [...]











Luật
An Sinh XH
Tủ sách TRẺ
Rao vặt
Tìm bạn










