Cư xử bạo lực trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng đáng lên án, đặc biệt hành động ấy diễn ra với trẻ em lại càng khó lòng chấp nhận. Thời gian gần đây ở Việt Nam, liên tiếp các vụ bạo hành trẻ em xảy ra. Trong số này, không ít vụ bạo hành hết sức dã man, thậm chí gây chết người khiến dư luận vô cùng bức bối, phẫn nộ…

Vài vụ việc đáng chú ý

Ngày 6/5/2026, Công an bắt giữ Trúc (33 tuổi) và Chơn (30 tuổi, chồng sau của Trúc) tạm trú xã Hòa Hiệp (Bà Rịa – Vũng Tàu) để điều tra hành vi cố ý gây thương tích đối với bé N.G.K. (2 tuổi, con trai riêng của Trúc). Theo lời khai, sáng 2/5/2026, do bé K. không chịu ăn cơm nên Trúc dùng gậy tre đánh con. Không chỉ đánh vào tay, lưng, người mẹ còn đánh mạnh vào đầu bé. Chiều cùng ngày, Trúc và Chơn chuẩn bị đưa con vào bệnh viện. Tuy nhiên, hàng xóm phát hiện hai người này có biểu hiện bất thường nên sang phòng trọ tìm hiểu. Tại đây, họ chứng kiến bé K. trong tình trạng lơ mơ, cơ thể đầy thương tích nên trình báo công an. Tại Bệnh viện, bác sĩ xác định nạn nhân bị đa chấn thương, dập gan, tổn thương thận, gãy xương cùng nhiều thương tích khác. Ban đầu, Chơn cho rằng các vết thương đều do Trúc gây ra. Tuy nhiên, từ lời khai nhân chứng, cơ quan điều tra xác định bé K. bị cả hai người này nhiều lần cùng bạo hành.

Trước đó, vào ngày 3/5/2026, Bệnh viện E (Hà Nội) tiếp nhận bé H. (4 tuổi) trong tình trạng ngừng tuần hoàn, hôn mê sâu, cơ thể có nhiều thương tích. Kết quả giám định xác định tỷ lệ tổn thương cơ thể của bé lên tới 99%. Dù được các bác sĩ nỗ lực cứu chữa nhưng sau 3 hôm, bé đã tử vong. Theo điều tra, Hiệp (22 tuổi, quê Ninh Bình) sống chung như vợ chồng với Tâm (20 tuổi, quê Tuyên Quang) tại một phòng trọ ở Phú Diễn (Hà Nội). Bé H. là con riêng của Tâm. Cơ quan chức năng xác định ngày 3/5/2026, Hiệp và Tâm nhiều lần đánh đập bé H. vì cho rằng bé không nghe lời. Sau đó, cả hai bỏ mặc bé trong phòng trọ. Tới khi phát hiện bé H. có dấu hiệu nguy kịch, hai người mới đưa đi cấp cứu. Hiệp và Tâm khai với công an đã nhiều lần bạo hành bé H. trong khoảng một tháng trước đó với tần suất 2-3 ngày/lần. Ngoài đánh đập, hai người còn bỏ đói bé. Cơ quan chức năng đã ra lệnh bắt giữ Hiệp và Tâm để tiếp tục điều tra.

Xem thêm:   Bẫy lừa việc nhẹ, lương cao

Tại Việt Nam, tình trạng bạo lực trẻ em trong gia đình nhiều năm qua luôn ở mức đáng báo động. Số liệu từ Tổng đài bảo vệ trẻ em VN 111 và nghiên cứu của UNICEF năm 2024 cho thấy gần 70% trẻ từ 10–14 tuổi từng trải qua ít nhất một hình thức kỷ luật có yếu tố bạo lực từ người thân. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, con số này mới chỉ là “phần nổi của tảng băng chìm”, bởi phần lớn hành vi bạo lực không được phát hiện hoặc bị che giấu trong thời gian dài. Trong khi đó, ở cộng đồng, nhiều người khi nghe tiếng trẻ khóc hoặc nhận thấy những dấu hiệu bất thường nhưng do ngại va chạm, sợ phiền phức hoặc đơn giản cho rằng “chuyện của nhà người ta”. Xem ra chính sự im lặng, thờ ơ của cộng đồng vô tình trở thành khoảng trống để những hành vi bạo hành tiếp diễn.

Vợ chồng Hiệp và Tâm gây ra cái chết cho bé gái 4 tuổi

Đánh đập không phải phương cách giáo dục

Bạo hành trẻ em luôn là vấn nạn nhức nhối trong xã hội. Điều đáng lo ngại là nhiều vụ bạo hành xảy ra ngay trong chính gia đình – nơi lẽ ra phải là mái ấm an toàn nhất của trẻ. Từng có những đứa trẻ mỗi ngày sống trong lo sợ nhưng không ai biết, không ai phát hiện kịp thời bởi nó diễn ra âm thầm, kéo dài và nạn nhân gần như không có khả năng chống trả. Đáng lưu ý, nhiều vụ bạo hành trẻ em gần đây còn cho thấy mô hình những “gia đình tái lắp ghép” luôn tiềm ẩn nhiều nguy cơ nếu thiếu sự kiểm soát về tâm lý, trách nhiệm và đạo đức. Trong một số trường hợp, người cha dượng hoặc người dì ghẻ không có mối dây gắn kết huyết thống, một số người còn thiếu kỹ năng làm cha mẹ nhưng phải sống trong áp lực kinh tế, xung đột tình cảm lại càng dễ trút bạo lực lên trẻ cũng là đối tượng yếu thế nhất trong gia đình. Đến khi sự việc bị phanh phui thì hậu quả đã quá nặng nề.

Xem thêm:   Bên kia sông Soài Rạp

Ở góc độ y khoa và xã hội học, bác sĩ Tạ Huy Cần, khoa ngoại tổng hợp, bệnh viện Nhi đồng 1 (Sài Gòn) cho rằng công cụ pháp luật không thiếu, nhưng điều đáng lo ngại là nhiều người lớn vẫn cố tìm ra lý do để đánh trẻ em. Bác sĩ nói: “Bạo lực không bao giờ là phương cách giáo dục. Đánh đập trẻ không giúp chúng tốt hơn mà chỉ cho thấy sự bất lực của người lớn trong kiểm soát cảm xúc và nuôi dạy con cái!”.

Luật sư Thái Văn Chung, Công ty luật Nguyên Giáp (Thủ Đức) cho rằng cần nhìn nhận tình trạng bạo hành trẻ em từ nhiều nguyên nhân xã hội khác nhau. Theo ông, những áp lực kinh tế, thất nghiệp, đời sống khó khăn cùng sự xuống cấp về đạo đức xã hội đang tạo ra nhiều hệ lụy tiêu cực. Trong khi ấy, phúc lợi xã hội chưa thực sự bảo đảm khiến nhiều người luôn trong trạng thái căng thẳng, dễ mất kiểm soát hành vi. Chính vì vậy, việc bảo vệ trẻ em không thể chỉ trông chờ vào cơ quan pháp luật mà cần sự tham gia thường xuyên, chủ động từ chính cộng đồng dân cư, hàng xóm cùng các tổ chức bảo vệ trẻ em.

… Mỗi đứa trẻ sinh ra đều có quyền được yêu thương, chăm sóc và chúng cần lớn lên trong môi trường thực sự an toàn. Trẻ em không thể tự bảo vệ mình nên rất cần sự quan tâm của gia đình, nhà trường và toàn xã hội. Mọi người đừng xem những tiếng khóc, những dấu hiệu bất thường của trẻ là chuyện riêng của mỗi gia đình. Bởi đôi khi một lời hỏi han, một hành động can thiệp hoặc một cuộc gọi trình báo cho nhà chức trách kịp thời có thể giúp cứu vớt được một cuộc đời non nớt…

Xem thêm:   Miệng Nhà Quan ngày 21 tháng 5 năm 2026

Bài và hình NS