Nhìn trên bản đồ, con sông Sài Gòn chảy qua quận Tư, thêm một đoạn sang Quận 7 rồi nhập vào một con sông có bề rộng gấp đôi là sông Soài Rạp. Ở phía khác, giữa sông Soài Rạp và Đồng Nai có cây cầu Long Thành bắc qua.

Ðường gạch chấm mảnh chia đôi mặt nước, một nửa là Đồng Nai, một nửa là thành phố HCM. Con sông lượn lờ qua Quận 9, rồi quận 2, quận 7, Nhà Bè và chấm dứt ở ngã ba sông Vàm Cỏ với sông Tiền rồi đổ ra biển.

Đó là tôi thấy trên bản đồ, còn Wikipedia cho biết, con sông làm ranh giới tự nhiên giữa Cần Giờ và Nhà Bè, giữa Cần Giờ và Cần Giuộc, giữa Cần Giờ và Gò Công Đông. Với chiều dài khoảng 40km, khúc sông rộng nhất khoảng 3km về phía hạ lưu cho biết đây là con sông lớn.

Một ngày trực diện bờ sông Soài Rạp với khoảng cách chưa tới trăm mét từ hồ bơi trên tầng hai của một chung cư gần nhà, tôi có hơi thất vọng bởi không như lâu nay tôi nghĩ có chút lãng mạn về nó. Dọc theo mé sông là những căn nhà tiền chế, bến tàu, nhà tạm… mỗi khi triều rút lộ ra đường dẫn xuống bến bóng mịn lớp bùn dày khiến bước chân ham khám phá cũng đành bất lực, chào thua. Những chiếc tàu neo đậu, trên đó là hàng hoá chờ đi hay nằm bến đợi dỡ xuống. Gần như không có một chuyển động mềm mại như hàng dừa, chiếc nón lá đi chợ về nghiêng nghiêng trên ghe, lũy tre xanh… mà tôi hay thấy ở những bờ sông thường ra ngồi cà phê, ngắm cảnh.

Nhưng rồi, tôi nghĩ về nhiệm vụ đặc biệt mà con sông đang gánh trên mình nó với những chiếc tàu hàng container lừng lững xuôi ngược, một cách rất khác: mạnh mẽ và sống động. Khi tư tưởng được đả thông, nhìn dòng nước lặng lờ nhưng chở trên mình nó những chiếc thuyền lực lưỡng, sức vóc tôi nhận ra, cái sự đòi hỏi một con sông ẻo lả bóng dừa của tôi quả thật vô lý!

Phà từ Cần Giờ qua Hiệp Phước

Hôm tôi đặt cọc mua căn chung cư có ban công nhìn ra sông, ở một vị trí áng chừng theo đường chim bay khoảng hơn 300m, tôi cứ nghĩ nó chỉ là một con sông nhỏ.  Rồi đến khi về ở, đêm đêm, về sáng hay chiều muộn nghe tiếng còi tàu và thấy ghe, tàu, sà lan xuôi ngược tôi mới hiểu ra, con sông là luồng tàu biển thứ hai sau luồng sông Lòng Tàu cho phép tàu có trọng tải lớn đưa hàng hoá xuất nhập về thành phố, là cửa ngõ chính cho các tàu lớn ra vào cảng quốc tế Hiệp Phước. Có nghĩa, nơi mỗi sáng sớm hay chiều xong việc, hay đêm trăng nơi tôi thư giãn, ngẫm ngợi cuộc đời là con đường thuỷ chiến lược của một thành phố hơn chục triệu dân.

Xem thêm:   Tokyo khoảng lặng giữa dòng người

Hồi mới dọn đến, choán tầm mắt nhìn ra sông của tôi chỉ có hai khối nhà cao tầng, không bao nhiêu so với chiều dài con sông. Nhưng rồi, không nhớ từ khi nào hai khối nhà nữa mọc lên. Con sông trong mắt tôi bị mất mát đôi chút nhưng vẫn ổn, đủ để tôi có chỗ thư giãn mỗi ngày, dự đoán thời tiết của thành phố bằng màu nước sông, ánh mặt trời hay màn sương, màu mây… Thích nhất là những đêm trăng sáng, nhìn từ cửa số bất kỳ phòng nào cũng thấy trăng là điều mà cả đời dài không phải ai cũng có được hạnh phúc này. Điều thú vị nữa, với tầm nhìn thoáng rộng, mùa tháng 5 – 6 tôi lại được ngắm cầu vồng sau mưa. Đẹp ảo diệu, ngộp thở!

Thỉnh thoảng, nhìn qua bên kia sông xanh dày màu lá, tôi ước ao được một lần qua bên ấy và tưởng tượng mình sẽ thấy những gì. Cái ý muốn ấy còn khiến tôi muốn sắm một cái ống dòm để nhìn sông rõ hơn, ngóc ngách tận bờ bên kia.

Một bạn tôi bảo rằng, ngày xưa có chuyến tàu cao tốc đi dọc sông này đến tận Cần Thơ, bây giờ không còn nữa càng khiến tôi khao khát được một lần ngang, dọc những con sông trong cụm: Soài Rạp, Lòng Tàu..

Chờ phà qua Cần Giờ

Từ nhà tôi, đi hết con đường khoảng 6km là đến nơi 3 sông lớn gặp nhau: Nhà Bè, Soài Rạp, Lòng Tàu, muốn qua bên kia sông có hai tuyến phà, một nhánh qua Cần Giờ, một nhánh qua Nhơn Trạch, Đồng Nai.

Xem thêm:   An toàn bay & chiến sự Trung Đông

Buồn buồn không biết đi đâu, tôi lại đi phà qua sông chơi.

Qua phà Phước Khánh, đi thêm một đoạn mà rẽ trái tôi sẽ đến phà Cát Lái, rẽ phải tôi đến Vĩnh Thanh, nơi đây có rất nhiều nhà thờ Công giáo với khoảng cách không xa nhau lắm, trên một trục đường. Tôi ghé vào Đan Viện Thánh Mẫu Khiết Tâm Phước Lý, bao quanh là một vùng cây xanh thẳng tắp. Tôi ngồi lại trên ghế đá, trong không gian tĩnh là một sự thinh lặng nhưng sống động, thấy lòng thật bình an. Những tảng đá lớn điểm xuyết trong “khu rừng” tí hon này khiến tôi có cảm giác như lạc trong vườn thiền. Điều thú vị nữa, con đường đối diện Đan viện, đi vào bên trong có tượng đài Đức Mẹ Phước Lý. Có rất nhiều người đến đây dâng hoa, cầu nguyện, đọc kinh. Chiều ở đây đẹp và êm đềm quá với hồ nước, vườn cây…

Tiếp tục theo con đường chính dọc theo sông Ông Kèo. Hai bên vẫn còn rừng ngập mặn, tuy không nhiều nhưng không khí mát mẻ, dễ chịu. Có người nói với tôi rằng, ngày xưa nơi đây rừng âm u lắm, chỉ có cọp và cá sấu, con đường đang đi là đường mòn nhỏ hẹp. Vật đổi sao dời, giờ tìm đâu ra khí hậu, môi trường lý tưởng như ngày xưa?

Vườn cây trong Đan Viện Thánh Mẫu Khiết Tâm Phước Lý

Dừng lại một quán bên đường bán thuỷ sản, nước giải khát… Từ bên dưới sông một người xách lên chiếc lưới đầy cá, tôm còn sống vừa đánh bắt. Từ đây nhìn ra vàm sông Đồng Tranh, là nơi sông Ông Kèo đổ vào sông Đồng Tranh.

Xem thêm:   Quái thú Gustav

Sông trưa man mác buồn khiến lữ khách vương một nỗi nhớ bâng khuâng. Tôi vẫn thường có cảm giác đó mỗi khi dừng lại bên một khúc sông trưa vắng trên bất kỳ nơi nào khắp miền đất nước. Tuy nhiên tâm trạng sẽ khác bởi sông các miền không giống nhau. Sông miền Nam mênh mông, miền Trung sông nhỏ, hiền hoà; độ hùng vĩ, khúc khuỷu của những dòng sông ở miền Bắc luôn tạo cảm giác muốn thử thách đôi chân.

Một khu du lịch nổi tiếng ở vùng này có tên Bò Cạp Vàng. Hai ngày cuối tuần các bạn trẻ đến đây rất đông, ở đây có các trò chơi sông nước, các món ăn đặc biệt của vùng… Bên dưới, một chiếc ghe xoay chiều theo dòng nước chảy; trên ghe, áo bà ba, chiếc nón lá làm nên bức tranh sông đẹp thanh bình, nên thơ.

Rồi một ngày, tôi khám phá thêm bên kia sông Soài Rạp từ một phía khác.

Đan Viện Thánh Mẫu Khiết Tâm Phước Lý

Hồi đó thường đi xe buýt số 72 hay 110 đến cầu Kênh Lộ (Hiệp Phước – Nhà Bè) là điểm cuối của hai tuyến này.

Con đường còn dài bên kia cầu tôi quên bẵng vì coi bản đồ Google khi ấy nó không có đường dẫn đến nơi nào rõ ràng. Hôm đó, tôi đi qua cầu với nghĩ ý bây giờ chắc có đường mở đến Long An. Chúng tôi chạy hoài không thấy đường mở, bản đồ cũng không rõ ràng có phố xá… Nhưng rồi mới biết có bến đò Doi Lầu, qua phà sẽ đến Nhơn Lý – Cần Giờ, rồi ra đường Rừng Sác về lại phà Bình Khánh (*).

Tôi đứng bên này nhìn về bên kia sông Soài Rạp và nghĩ về những điều tích cực của cuộc sống. Cần Giờ là một dải màu xanh bên kia bờ sông rộng. Một cậu chàng khoảng tuổi 40 chở hai nhóc tì đang chờ phà cùng tôi. Cậu ta nói: “Cháu cũng đi cho biết đường này. Nhân tiện chở các con đi khám phá luôn”.

Trong khu du lịch Bò Cạp Vàng

ĐTTT

(*) Xem thêm về bài “Ghiền Cần Giờ” trên báo Trẻ “Ghiền” Cần Giờ – TRE Magazine