Trang nhà2026-06-03T11:39:30-05:00

Ăn năn – mặc kệ

By |Duyên Sài Gòn|

Sự khác nhau giữa văn hóa, xã hội, con người giữa hai miền Bắc-Nam trong nước từ ngàn xưa tới ngày nay vẫn rõ rệt, vì vậy mà tranh cãi giữa hai “thế lực” Bắc-Nam chưa bao giờ ngưng. Có điều phe Nam kỳ thường đông hơn vì trong phe này có nhiều người Bắc sống lâu trong Nam (thậm chí không muốn về Bắc sống) hoặc không thích cách miền Bắc “tiến hóa”. Bảo Huân    Gốc của tựa đề bài viết (Ăn năn - mặc kệ) được tôi nghĩ ra khi đọc được câu “ăn Bắc mặc Nam” (tôi chú ý [...]

Nước Mỹ hết tiền?

Bộ trưởng Tài chính Mỹ Janet Yellen cảnh báo nước Mỹ có thể sạch bách tiền mặt vào ngày 1-6-2023 nếu Quốc hội không thêm nợ trần. Nợ trần hay trần nợ (debt-ceiling) là gì? Thực tế [...]

Việt Nam tích cực làm ăn với Mỹ

Kinh tế Việt Nam đang trong giai đoạn u ám, hậu quả của Covid đang thấm dần, công việc giảm sút, các doanh nghiệp lớn nhỏ nối đuôi nhau đóng cửa xoành xoạch Để thu hút ngoại [...]

Facebook có gì ngộ (07/02/2026)

Trong khi nhiều người phải tận dụng giờ nghỉ, thậm chí thức xuyên đêm để xem các trận bóng tròn của World Cup 2026, Kevin Akoto và Austin Franklin lại được trả tiền để làm việc đó. [...]

Load More Posts

Vài tin ngắn

Đánh răng và xỉa răng có thể bảo vệ trái tim? Đánh răng, xỉa răng thường xuyên và chăm sóc [...]

Khó thoát!

Kế hoạch Sáng sớm thứ Bảy. Josh nhảy từ trên giường xuống, la lớn. - Hello! cuối tuần! Tao đi [...]

Lòng tốt 

Một triệu phú lái chiếc Mercedes Benz mới tậu đi dã ngoại ở một vùng quê. Trời đổ mưa lớn, [...]

Suy đi ngẫm lại

Một nhân viên bán hàng, một thư ký hành chánh, và một sếp quản lý cùng đi ăn trưa. Họ bắt gặp một cây đèn cổ. Họ xoa cây đèn và thần đèn hiện ra bảo: “Ta cho các con mỗi đứa một điều ước.” Cô thư ký hành chánh nhanh nhảu nói: “Tôi muốn được sống ở Bahamas, lái ca-nô và quên hết sự đời!” Vụt một cái, cô thư ký biến mất. Sợ mất phần, anh bán hàng liền tiếp: “Tôi muốn ở Hawaii, nằm dài trên bãi biển, có nhân viên mát-xa riêng, có nguồn cung cấp Pina Coladas vô tận, cùng với người tình trăm năm.” Vút! Anh nhân viên biến mất.
Tới lượt ông quản lý: “Tôi muốn hai đứa ấy có mặt ở văn phòng ngay sau buổi ăn trưa.”

 
 
Go to Top