Đường ven biển Việt Nam luôn hấp dẫn du khách, không chỉ vì phong cảnh đẹp biển xanh, cát trắng… mà còn có những đoạn đường ngoạn mục mà đường qua đèo Cả, ranh giới giữa 2 tỉnh Phú Yên và Khánh Hòa là một ví dụ.

Biển Đầm Môn       

Hôm ấy, chúng tôi khởi hành từ Nha Trang đi về hướng Bắc, không định điểm cuối rồi sẽ quay về ở nơi nào, chỉ đề ra thời gian là đi về trong ngày.

Ăn sáng với món bún cá sứa ở Ninh Hòa, khá ngỡ ngàng khi tô bún khá nhiều sứa và cá thật ngon mà giá chỉ có 25 ngàn đồng.

Đường từ đèo Cổ Mã đến Đầm Môn

Đầm Môn

Qua khu trung tâm thị tứ huyện Vạn Ninh đã thấy biển thấp thoáng bên đường khi ẩn lúc hiện phía xa bên trong. Ruộng trải dài đến chân núi. Chúng tôi rẽ vào Đầm Môn từ chân đèo Cổ Mã, bức tranh biển hiện ra với trời, mây, nước, những đồi cát chạy dài … khung cảnh bình yên, đẹp xao xuyến.

Con đường láng nhựa dẫn vào điểm cuối cùng là thôn Đầm Môn dài khoảng 19 cây số, một bên là biển và một bên là đồi cát trắng chập chùng nối tiếp. Qua những đoạn, cảm giác như con đường xẻ động cát làm đôi. Dương liễu lúp xúp trên đồi cùng những góc cua rất đẹp khiến phải dừng xe ghi lại vài tấm ảnh kỷ niệm.

Tô bún cá sứa ở Ninh Hòa

Qua một vùng biển vắng, nước trong xanh êm ả, sóng chỉ chạm nhẹ vào bờ, chúng tôi ghé xuống. Chỉ có nhóm chúng tôi lội nước, lội nắng và đùa vui như trẻ thơ.

Và, xuống đến Đầm Môn thì tôi thật sự ngỡ ngàng với sự thay đổi so với Đầm Môn êm ả hơn 20 năm trước, chưa có đường láng nhựa về tận nơi, khi ấy Đầm Môn gần như bị cô lập với đất liền khi muốn đến đây phải đi ghe từ bến đò Vạn Giã.

Hàng dài những chiếc xe đông lạnh biển số Phú Yên xếp hàng vào cảng chờ lấy cá. Phía xa, cano đưa khách du lịch ra các đảo như Hòn Ông, Hòn Lớn, Điệp Sơn, bãi biển Xuân Đừng … Những chiếc cần cẩu bận rộn trên công trường cho công việc mở rộng Đầm Môn.

Từ trên đèo Cả nhìn xuống Vũng Rô

Đường đèo C

Xem thêm:   Phải đâu miền đất hứa

Rời Đầm Môn, chúng tôi không qua hầm đèo Cả mà đi theo đường đèo. Tôi đã qua lại đèo Cả không biết bao nhiêu lần từ thời còn tỉnh Phú Khánh (Phú Yên và Khánh Hòa). Quen thuộc vậy mà lần nào cũng thấy đèo Cả đẹp, quyến rũ. Lại có cơ hội để nhớ về những sự kiện lịch sử nơi này.

Từng là ranh giới Đại Việt – Chiêm Thành những năm 1471-1653. Xung đột xảy ra triền miên tại đây. Năm 1653, Cai cơ Hùng Lộc Hầu vâng lệnh chúa Nguyễn Phúc Tần mang quân vượt qua đèo Hổ Dương, núi Thạch Bi mở rộng lãnh thổ về phía Nam. Là cột mốc hình thành nên tỉnh Khánh Hòa bây giờ.

Đèo Cả dài 12km, cao 333m cắt ngang qua dãy núi Đại Lãnh. Đỉnh đèo nằm ở thôn Vũng Rô, là một trong những ngọn đèo lớn và hiểm trở ở miền Trung.

Tên Đèo Cả được gọi từ khi người Pháp mở Quốc lộ 1, trước đó đường mòn Bắc – Nam men theo phía tây dãy núi Đại Lãnh. Còn có tên gọi dân dã là đèo Cục Kịch do khi mới mở đèo chỉ trải lớp đá, đi lại gập ghềnh. Đèo có 98 vòng cua hẹp gấp khúc lên xuống, trên bản đồ ghi là Col Babonneau. Một điều lý thú, tuyến đường sắt Bắc – Nam có khoảng 27 hầm đường sắt và hầm đèo Cả (hầm Babonneau) là hầm dài nhất 1.2km.

Xe lửa vào hầm đèo Cả

Ngồi chờ xe lửa qua hầm để chụp hình cũng là một cái thú khi đi đường đèo Cả.

Từ trên đèo Cả nhìn xuống biển chỗ nào cũng đẹp. Trước mặt chúng tôi là Hòn Nưa. Một đảo nhỏ, có hình dáng khá độc đáo, như một con vật nằm im dưới biển tùy theo góc nhìn và trí tưởng tượng, là nỗi ao ước được khám phá của bao người. Với chúng tôi khi ấy, cũng chỉ là mơ ước.

Xem thêm:   Hương sắc gia vị

Một điểm chụp hình đẹp nữa là nhìn xuống Vũng Rô. Bè lồng và tàu thuyền chi chít trên mặt biển làm nên những bức ảnh sống động. Nhìn lên là núi Đá Bia. Bức tranh núi rừng, biển trời thiệt đẹp!

Một góc của Hòn Nưa

Hòn Nưa

Dự định ban đầu của chúng tôi là chỉ xuống Vũng Rô ăn trưa rồi sẽ đi tiếp ra Phú Yên. Thế nhưng khi ngồi trên một nhà hàng bè nổi, nhìn ra Hòn Nưa thấy hấp dẫn quá, gợi thèm ý muốn phiêu lưu, chúng tôi quyết định ra đảo.

Sau bữa cơm trưa, chúng tôi thuê 1 chiếc tàu với giá 800 ngàn đồng (có thể chở được 10 người). Biển êm, tốc độ tàu chạy vừa phải đủ thong thả ngắm cảnh biển nên chúng tôi đã có một chuyến “hải hành” tuyệt vời!

Trước tiên là cảm nhận biển. Bạn sẽ thấy những nhà lồng bè trên biển san sát nhau. Những chậu hoa trước nhà, những chú cún đứng nhìn chiếc tàu đi qua rất dễ thương. Ca nô, ghe, thuyền thúng qua lại. Bức tranh biển vừa sinh động lại bình yên. Càng đi càng thấy biển đẹp. Nhìn lên, dãy núi Đại Lãnh chạy dài trùng điệp, đường đèo Cả ngoằn ngoèo lưng chừng núi. Chân núi là đường viền đá tảng như cái nền “bê tông” khổng lồ vững chãi mà tạo hóa làm cho.

Hải đăng trên Hòn Nưa

Nhìn lên núi Đá Bia lại có dịp kể nhau nghe chuyện lịch sử.

Núi Đá Bia tên chữ là Thạch Bi Sơn, còn gọi là Núi Ông, ngọn núi cao nhất trong dãy núi Đại Lãnh. Có một tảng đá bia cao khoảng 80m trên đỉnh núi, là dấu hiệu nhận biết bắt đầu vào địa phận Phú Yên nếu đi từ Nam ra Bắc. Chuyện chép lại, vào năm 1471, vua Lê Thánh Tôn tổ chức cuộc hành quân vượt qua núi. Đến chân núi Đá Bia, ông cho quân lính lên núi khắc chữ trên đỉnh, như một cách đánh dấu lãnh thổ biên giới của Đại Việt.

Xem thêm:   Quán nhậu thời đo... cồn

Tàu chạy một vòng quanh Hòn Nưa. Theo tài liệu, ngày trước Hòn Nưa còn có tên là Trụ Tự, là nơi được các vua chúa xem như cột mốc tự nhiên chia ranh giới hành chính giữa Đại Việt và Chiêm Thành.

Những bãi cát trắng mịn là nơi có những hoạt động vui chơi, tắm biển với các trò chơi như: đi mô tô nước, ca nô, lặn ngắm san hô … Không có người sinh sống trên đảo, nước trong xanh và có thể tin tưởng môi trường trong lành tuyệt đối!

Hòn Nưa từ trên đèo Cả nhìn xuống

Máy chụp hình của tôi ghi được trên đảo có một cái miếu nhỏ và trên đỉnh núi cao 105m so với mực nước biển là ngọn hải đăng, nơi chỉ dẫn phương hướng cho ngư dân vào bờ. Người lái tàu nói với chúng tôi, vào đêm trăng du khách có thể leo lên hải đăng ngắm trời đất, tận hưởng không khí biển trong lành hay là nơi hẹn hò thật lãng mạn cho những người yêu nhau. Một cặp nam nữ che dù đang đi bộ chậm trên bãi cát, trông đẹp lãng mạn làm sao!

Thiên nhiên ban tặng cho Hòn Nưa một phong cảnh rất đặc biệt, hết bờ cát trắng rồi đến các ghềnh đá với những cột đá hướng thẳng lên trời, đẹp kiêu hãnh. Hay những vách đá khổng lồ cao vút dễ khiến tưởng tượng những điều huyền bí. Bên dưới có những gộp đá như cánh tay vươn ra biển đẹp ngoạn mục. Hôm đó chúng tôi thấy có những người ngồi câu cá trên những bãi đá dưới thấp. Trong ánh nắng chiều, những cột đá cao hùng vĩ, tuyệt đẹp, ai nấy say sưa tận hưởng và chỉ biết thốt lên: “Đẹp, đẹp quá!”. Bấm bao nhiêu tấm hình vẫn chưa đã tay!

Rời Vũng Rô, còn thời gian, chúng tôi đi tiếp theo đường biển đến Bãi Môn (Phú Yên) rồi quay về. Vẫn cảnh biển đẹp, từ trên nhìn xuống thấy ngọn hải đăng Mũi Điện; đặc biệt, đoạn đường này bạn sẽ thấy dãy núi đá rất đặc biệt với những tảng đá lớn xếp thứ tự lớp lang từ trên xuống chân núi.

Món nem nướng ở Ninh Hòa kết thúc chuyến đi, chúng tôi về đến Nha Trang, thành phố chỉ vừa mới lên đèn!

ĐTTT