Một ngày thường…
Trưa nắng cháy da, thời tiết Sài Gòn năm nay oi bức lạ thường. Tôi hết đi nổi dầu chỉ còn mấy bước là tới tiệm ăn, chớ thường ngày tôi có thể đi bộ bằng 5 quãng đường bữa nay. Không rõ vì nắng hay vì đói, mắt tôi mờ dần… Vậy là, tôi ghé vô sạp trái cây lớn lớn bên lề. Một cách tránh nắng thiệt phổ thông của người xứ... nắng. Quán cà phê nhỏ bên con hẻm nhỏ của Sài Gòn - Nguồn: Du Uyên Tôi chỉ đại vô giỏ thanh long ruột đỏ, nói: “Chị cho em [...]
Praha cổ tích giữa lòng Âu Châu
Có một thành phố không cần phải tô son, mà vẫn đẹp đến nao lòng. Thành phố ấy nằm giữa trái tim của châu Âu, tên là Praha, hay còn gọi là Prague, thủ đô [...]
Nguyễn Tường Thụy
Số năm tháng tôi nằm trong tù chắc ít hơn thời gian mà nhà thơ Nguyễn Chí Thiện ngồi trong nhà mét (W.C) và có lẽ cũng chỉ bằng thời gian ngủ trưa của nhà [...]
Con chó của người tìm vàng
Truyện Miền Đông Tuyết Nguyễn Mạnh Tuân phóng tác Trên dải đất mênh mông tiếp giáp miền Bắc cực hoang vắng, có những vùng dân cư thưa thớt tới độ đi cả tuần chẳng gặp [...]
Kính thông minh của Meta
Công ty Meta (Facebook) vừa ra mắt loại kính đeo mắt thông minh mới, rất hữu ích và dễ sử [...]
Coffee
Hương thơm quen đợi một người ngồi xuống. Khói mỏng quấn quanh vành cốc. Bạn tôi chạy deadline Ly cà [...]
Hướng dương vẫn nở
Chiến sự tại Ukraine đã bước vào tháng thứ nhì và vẫn chưa có dấu hiệu giảm bớt sự khốc [...]
Facebook có gì ngộ (07/09/2026)
Micherre Fox, 31 tuổi, sống tại Manhattan (New York), không thích mua nhẫn đính hôn có sẵn ngoài tiệm. Cô [...]
Trang thư tín ngày 13 tháng 11 năm 2025
Ngày 5-11-2025 Thanh Le Trang hầm rượu có bài của người bạn chú tôi, chú Nguyễn Văn Lập. Tôi rất [...]











Luật
An Sinh XH
Tủ sách TRẺ
Rao vặt
Tìm bạn









