Thương tặng các bạn sinh viên Huế, và các bạn cư xá Jeanne d’Arc & Xavier của thời vàng son dấu yêu.

Một ngày mùa hè …

Ba chở tôi ra phi trường Phú Bài, Huế, đón cậu em từ Dalat ra để giúp ba trong việc làm ăn.

Gặp lại em Vũ sau nhiều tháng xa cách, thật mừng rỡ. Lúc xưa, cả gia đình ba me và sáu người con đều quây quần, rồi chị và anh lớn đi xa để tiếp tục việc học, còn lại bốn chị em rất thân nhau. Ôi bao nhiêu kỷ niệm…

Mấy năm nay, ba phải ra cố đô để làm việc, tôi bi chừ là “học đại” rồi, nên theo ba được.

Em Vũ mang theo cây đàn tranh cho tôi. Tôi mới học được vài tuần ở Tỳ Bà viện. Khệ nệ cầm cây đàn, tôi băng qua phòng chờ ở phi trường, rồi lần ra bên ngoài chỗ để xe. Chợt có hai anh lái tàu bay từ bên phi trường quân sự tiến đến, hỏi chuyện.

Có lẽ vì nhìn thấy một con bé với vẻ mặt chẳng có gì là nghệ sĩ mà lại chơi loại đàn xưa và rất khó này, hai “ông” ấy tò mò chăng?

Biết chúng tôi ở xứ ngàn thông, các anh rất thích. Họ là người dân xứ biển Nha Trang hiền hòa, và thường bay lên đó. Họ rất thích thành phố buồn của chúng tôi.

Vài tuần sau, đến lúc nhập học, em tôi phải trở về Dalat, còn tôi thì vào cư xá “để học cho yên”, ba bảo như rứa.

Vài ngày sau, anh tài xế máy bay ấy, anh Quang, đến cư xá và xin soeur trông coi phòng khách cho gặp tôi.

Bảo Huân

Tôi chưa gặp anh Quang được, vì chưa thưa chuyện với ba me tôi. Anh ấy ra về. Vài ngày sau, tôi nhận được lá thư của anh gởi từ Nha Trang. Tôi đưa thư cho ba đọc, tự tôi cảm thấy cần cho ba đọc. Ba nói lời thư có vẻ chân thành, nhưng “chưa biết con ạ, các anh ấy thường rất bay bướm”. Nếu anh ấy muốn gặp con ở cư xá, con có thể nói chuyện và cũng có thể trả lời thư.

Nhiều tháng trôi qua. Anh thường có dịp bay ra Huế. Có lần anh và bạn lái trực thăng vòng vòng sân trường của tôi. Trời ơi! Cứ bay quanh quanh như rứa thầy cô và bạn bè không hiểu chuyện gì đang xảy ra? Chỉ có Kim Thoa và Ngọc Quỳnh ở cùng phòng với tôi biết mà thôi: “Răng mà anh nớ gan cùng mình ghê luôn”!

Anh còn đi với bạn đón tôi lúc tan trường. Tôi luôn đi với cô bạn thân Kim Thoa. Anh cũng luôn có một người bạn đi cùng.

Muốn độn thổ luôn, trời ạ! Hai ông lính thuộc loại dữ dằn, mặc áo bay, đi kèm với hai con bé “chưa lớn”, làm chúng tôi vừa đi vừa nép vào nhau, che mặt mình không hết, cả trường ào ra như ong vỡ tổ. Ai đi qua cũng ngoảnh mặt lại nhìn xem hai “con” nào mà ghê gớm rứa!

Xem thêm:   Nữ thi sĩ AiDa & thơ

Chúng tôi bước đi thật nhanh làm hai ông phải la lên:

– Hai cô làm gì mà như bị ma đuổi vậy?

Tôi cằn nhằn:

– Sao anh đến trường mà không nói trước, bây giờ làm sao trốn đây? Ngày mai vô lớp học, chịu sao cho thấu?

– Thanh Lan cứ bảo là ông anh ở Nha Trang đi công tác ra thăm em, có gì nghiêm trọng đâu?

Sau này tôi mới biết, anh ấy lúc nào cũng vậy, những việc gì nguy hiểm, kinh khủng… đối với anh đều nhẹ “như lông hồng”.

– Thanh Lan, mai tụi anh phải bay đi Pleiku rồi, cho anh nói chuyện với Lan một chút nhé?

Bạn tôi lên phòng, anh Hoàng, bạn của anh Quang bảo, ra quán cà phê gần đó đợi. Anh Quang vô phòng khách nói chuyện với tôi. Anh hỏi thăm tôi việc học, về các em, rồi dặn tôi nhớ trả lời thư cho anh, khi nào mùa Hè tôi về xứ sương mù, có dịp anh sẽ bay lên để thăm me và các em, rồi sang năm học tới anh sẽ ra đây thăm ba tôi.

Sang Hè, khi tôi về Dalat nghỉ vài tuần, anh ấy đến nhà và nói chuyện với me và các em tôi. Có một hôm, em tôi mới đi lấy hình chụp cả nhà về, để trên bàn, tôi chưa kịp cất, anh ấy đến và muốn xem. Anh chọn một hình chân dung của tôi, nói rằng kỳ này các anh sẽ đi Bảo Lộc, có giờ rảnh, anh vẽ hình tôi. Ít lâu sau tôi nhận được một bức hình vẽ bằng bút chì rất đẹp. Tôi lại biết thêm một tài năng của anh.

Anh đưa cho tôi tập thơ “Ta Ðợi Em Từ Ba Mươi Năm” của thi sĩ Vũ Hoàng Chương.

Không biết lúc đó anh bao nhiêu tuổi nhỉ?

o Oo

Năm 1975…

Vài tháng thư từ, độ này anh không bay ra Huế nữa.

Tháng 3, người dân Huế vẫn chưa hết đau thương với Mậu Thân 1968, nay lại lảo đảo chồng chất trên những chiếc xe đò lớn nhỏ để vô Ðà Nẵng.

Vô Ðà Nẵng cũng không yên. Lại ùa nhau ra phi trường, ra bến cảng. Tôi cùng gia đình người bác ruột lênh đênh trên biển cả suốt một tuần. Suốt một tuần lễ, lênh đênh cùng mây nước, tôi không biết giờ này ba me tôi ở đâu, các anh chị em có được bình an không? Bảy ngày mà dài như bảy năm. Buổi tối dài lê thê, không thể nào chớp mắt với sóng biển dập dềnh, ban ngày thì khô rát, nóng cháy… Tôi nhớ tới Quang, không biết bây giờ anh đang ở đâu?

Sà-lan cặp bến Vũng Tàu. Tôi lên Sài Gòn, đến nhà anh chị tôi. Mừng rỡ biết bao khi gặp lại gia đình anh chị cùng ba tôi vừa từ nước ngoài trở về được vài hôm. Me cùng các em đang đi xe đò từ Dalat xuống.

Xem thêm:   Mua sắm cuối năm

Một buổi trưa, Sài Gòn nóng như thiêu. Em Vũ, cậu em “xe tơ” này chở tôi đi trên đường Võ Di Nguy, Phú Nhuận. Ðến đường ray xe lửa, đèn đỏ. Nhìn qua con đường đối diện, tôi bất ngờ thấy anh Quang.

Ôi, phải chăng ý trời? Nhiều tuần nay không được tin tức nay được gặp lại anh.

Buổi tối, cuối tháng 4, anh Quang đến nhà anh tôi ở quận 5, gặp ba me tôi, xin cho tôi được bay đi đảo Guam với anh cùng đồng đội. Tôi không chịu, vì đi như vậy, biết có gặp lại cha mẹ, anh chị em không. Với lại đã cưới hỏi gì đâu?

Vài tháng sau, gia đình anh, sau khi ở tạm nhà bà con ở Sài Gòn, trở về miền thùy dương.

Tôi theo ba về Nha Trang để thăm người cô ruột, chị của ba.

Tôi được đi ra biển với anh, một buổi chiều sóng thật lớn.

Tôi luôn yêu thương thành phố biển này. Ngày xưa cả gia đình thường được ba chở đi nghỉ Hè, cả mấy chị em tôi đều rất mê biển, cát, và sóng.

Anh và tôi đùa nghịch với cát, nắm cát vào tay, bỏ vào tay đứa kia, nhưng không giữ được, chúng lại tuôn ra. Ði dạo, đuổi nhau ở mép biển, vừa nước vừa cát, ôi hạnh phúc làm sao!

Lúc đưa tôi về nhà, anh đưa tôi một tấm thiệp in hình bầu trời đầy sao, và bên dưới là một cô bé đang nhìn lên. Trong thiệp có mấy câu hát:

Người là vì sao nhỏ bé

Ta mãi ước cho lòng làm bầu trời xanh xanh

Người về lòng ta thương nhớ

Ta khẽ hỏi đưa người hay thầm người đưa ta…” (1)

Hôm sau, anh đến nhà thăm cô và ba tôi và xin phép đưa tôi đi dạo.

Những đường phố xứ biển quá đẹp, với từng hàng cây phượng vỹ, vẫn còn đỏ rực hoa mùa Hè muộn, cây trứng cá với trái nhỏ đỏ li ti thật xinh và những hàng dương liễu dọc theo bờ biển, thơ mộng làm sao.

Anh đưa tôi lên tượng Phật Bà thật uy nghi trên đỉnh đồi Trại Thủy. Từ đỉnh đồi nhìn xuống thành phố thật đẹp. Tôi rất thích tìm những cọng hoa mắc cỡ và nói với anh:

– Anh ơi, mai sau anh trồng hoa mắc cỡ phía sau nhà mình nhé anh.

Anh cười, chắc có lẽ chịu thua con bé lớn mà chẳng lớn chi hết này. Sau khi đi một vòng, đến dưới chân bức tượng Phật, anh cầm tay tôi, nhìn vào mắt tôi thật lâu, và nói:

– Bé chờ anh nhé?

Tôi nghẹn ngào, mãi lúc sau mới nói được:

– Em sẽ là Hòn Vọng Phu, nếu anh không trở về…

Xem thêm:   Một trưa hè Paris

Phút giây hạnh phúc như bóng câu qua cửa sổ.

Anh vuốt tóc em, một lần cuối, một lần cuối cùng, rồi thôi….

Anh hốt trăng thanh, trên áo em xanh, một lần cuối, như những lần đó xa xôi” (2)

Ðến ngày ba và tôi trở về xứ ngàn hoa. Còn anh thì biền biệt…

o O o

Trại tù…

Anh viết: “Mỗi kỳ trăng tròn, anh thường nhìn lên ánh trăng, để tìm ánh mắt em phản chiếu trong đó, Ti ơi. Anh nhớ em quay quắt, nhớ đôi mắt thật buồn của em, bé ơi…”

Thăm nuôi…

Em ngậm ngùi khóc thương

Thương anh đợi mòn mỏi

Hờn căm ngút đoạn trường” (3)

Ngày anh trở về. Mừng mừng tủi tủi. Kể làm sao cho xiết…

Rồi ngày được định cư ở bến bờ tự do.

Ba ơi, cái ông tài xế máy bay ni không có bay bướm chi hết, ba à.

Bao nhiêu mùa Xuân đã đi qua, anh và em đều mong ước một mùa Xuân được trở về, để đến những nơi chốn của thuở vàng son ấy.

o O o

Ðất Mẹ, ngày trở về, đón mùa Xuân như ước mơ, nhưng chỉ có các con và em. Anh đã ra đi…

Sài Gòn, Dalat, Huế và phi trường Phú Bài.

Tất cả đã không còn như xưa. Ngôi trường mến yêu, những con đường thân yêu… Nhưng đối với anh và em, vẫn thật đáng quý, những nơi tràn ngập kỷ niệm dấu yêu, để kể cho các con nghe.

Nha Trang, sóng biển và cát….

Hôm nay ngày rằm cuối năm, trăng sáng vằng vặc, em lại nhìn lên ánh trăng, tìm đôi mắt của anh, như ngày xưa mắt anh và em nhìn nhau trên đó anh ơi!

Ngày mai em sẽ đưa các con lên đồi Trại Thủy, nơi có tượng Phật Bà, và kể cho con nghe về cái ngày xa xưa yêu dấu ấy. Anh đang ở đâu hở anh?

Anh Quang ơi, từ nơi xa ấy, anh có cùng mẹ con em đi thăm lại những con đường có lá me bay, những đồi thông con suối…?

Một mùa Xuân trọn vẹn của anh và em, sẽ không bao giờ có được.

Trong phòng của em vẫn còn bức chân dung ngày xưa anh đã họa. Và chiếc áo bay ngày nào của anh vẫn ở bên em…

Những tưởng yêu thương đến trọn kiếp

Mong sẽ trăm năm cùng bạc đầu…

Vầng trăng xưa, ngươi có nhớ gì không?

(Vũ Hoàng Chương- Ta Đợi Em Từ Ba Mươi Năm)

TL

(1) Hai Vì Sao Lạc – Anh Việt Thu

(2) Một Lần Cuối – Hoàng Thi Thơ

(3) Hai Hàng Cây So Đũa -Thơ: Nguyên Huy – Nhạc: Trọng Minh