Nguyên Yên là một tác giả trẻ. Thơ cô có những gợi mở tới những chân trời lạ. Đúng như lời cũng của một nhà thơ nhận định: Trầm tĩnh, đầy những suy tư triết lý, và táo bạo một cách sáng suốt nhưng vẫn giữ được thẩm mỹ từ của thi ngữ. Dòng thơ hiện đại của cô bật lên được nhạc chữ rất riêng của thơ tự do, đọc lên, có được cảm xúc đọc một bài thơ, cảm được cái mới lạ của chữ, nghĩa, hình ảnh. Suy tư mà vẫn ánh lên nét thơ mộng, lãng mạn, đặc biệt là những bất ngờ ở cuối đoạn thơ. Đó là những yếu tố làm thơ Nguyên Yên chinh phục được người đọc, tạo ra một lớp độc giả cho mình. Sau đây mời các bạn hân thưởng đôi bài thơ Nguyên Yên. SAO KHUÊ
chờ đợi
chỉ một tiếng động nhẹ
đủ bồn chồn thức
biết không phải anh gọi
vẫn mở mắt cố tìm một dấu hiệu
cố thuyết phục mình
như mỗi đêm đứa nhỏ hồi hộp nhìn ra cửa
mút tay chờ cha chờ mẹ
đi cải tạo không về
người bạn thân lên tàu
đứa nhỏ mỗi ngày chạy sang nhà mẹ bạn đợi tin
người mẹ một hôm hóa điên
ôm chầm nó như ghì xác con vào lòng
Sài Gòn những đêm cúp điện chờ sáng
bọn trẻ con trong xóm bu quanh cây me trước nhà
chờ bà ngoại quết trầu kể chuyện ma
thành phố chờ rợn gáy
kẻ rồ dại chờ tình yêu
người ngây thơ chờ sinh trẻ ra đời
con thiêu thân chờ đèn
cuộc sống chờ chết
con người như con vật thuần phục
chờ vô điều kiện
chờ vãi nước miếng
chờ bất cần thưởng
miễn trái tim còn đập
ngọn lửa còn âm ỉ
chỉ cần lóe lên một tín hiệu
người ta có thể chờ hàng thế kỷ.
đợi
có khi là ngọn đèn đêm,
có khi là ánh trăng lệch
có khi chỉ là đốm cháy nhỏ
cố tỏa sáng
là cánh cửa sổ mở tìm cơn gió
là bản nhạc cũ bật lên
bài thơ xưa rích trên bàn
đòi một dấu phẩy
thời gian qua đi
căn phòng vẫn nguyên vẹn
như thể những điều đã một lần khô quánh
trong tim
lại có thể – chảy về
hết
khi hoa nở
là lúc bắt đầu tàn
khi sao sáng đỉnh trời
là tới giờ lẩn biến
câu chuyện chúng mình
những ngày hè rực rỡ đã qua
bao mùa dâng hoa
bao cơn tột đỉnh
tình yêu một lần có thật
thức dậy từ con mắt bình minh
cơn mưa đầu mùa nồng nàn
cầu vòng hò hẹn
chúng ta một lần dào dạt
như đất với trời
như anh trong em
đêm tràn huyệt mộ
quy luật trò chơi
đến, đi, được, mất
kết hợp nào
cũng là khởi đầu tan rã
chỉ có trái tim
từ chối luật thời gian
say cơn khải hoàn
ngụp lầy hạnh phúc
và khi chia tay điểm giờ
soi gương nhìn lại
thấy hồn mình một nghĩa địa già nua
mọi cảm xúc giơ xương chờ
mục rữa.
sinh nhật
tôi cúi xuống thổi ngọn nến hồng
nghĩ về những điều bất tử
đã bị dập tắt
ánh lửa bếp lò bà ngoại đốt
tiếng chim ban sáng hót trong hồn
ba ngàn cánh cửa vào thế giới
giấc mơ mọc cánh chọc trời
ngôi nhà thanh xuân
những cánh cửa mở
cơn gió xa, bông hoa lạ,
rì rào ngôn ngữ trái tim
hành tinh của em
bão trong lồng ngực
mặt trời của anh
lửa trong khóe mắt
khu vườn tâm hồn chúng mình
những buổi bình minh
ngây dại tin yêu
thật thà tưởng tượng
bầu trời này mặt đất này
của chúng ta
sao mai của chúng ta
bản nhạc của chúng ta
bài thơ của chúng ta
nụ hôn trên môi ta ngọt
chuyến tàu tuổi trẻ chiếc vé một chiều
những sân ga những điều bỏ lại
hôm nay ngày mai là những hôm qua
những lung linh cuối cùng
chờ tắt.