Nhiều người cho rằng, các bà, các cô ngày càng…. làm biếng tệ bởi thứ gì giờ đây cũng tiện lợi tận tay từ cây kim đến chiếc… phi thuyền. Chính cái tiện nghi này đã làm… hỏng họ!

Thử ra chợ một vòng.

Bà mẹ mua miếng thịt bò rồi nhờ cô bán hàng thái luôn. Một người đứng cạnh nói, sao không mang về nhà thái cho sạch, dày mỏng theo ý mình. Bà mẹ ối dào rồi chặc lưỡi một cái: “Nhà chẳng có con dao nào ra hồn”. Thế đấy, chỉ bởi tại con dao! Trong khi đó, dao bán ngoài chợ muôn trùng khơi, muốn kiểu nào có kiểu đó… dao gọt, chặt, tỉa, dao hai lưỡi cho cả người dùng tay trái… đều có hết!

Phân tích xem tại sao bà mẹ không có một con dao sắc?

Đơn giản lắm, chỉ tại… lười!

Nếu ngày trước nhà nào cũng có một cục đá mài dao để thỉnh thoảng còn nghe tiếng liếc dao thì giờ đây, có lẽ, đá mài dao trở thành hàng hiếm trong nhà. Rồi bà mẹ lại biện minh, có xắt gì đâu mà cần dao bén, với lại con dao bén ngót để trong nhà thấy mà ghê! Đây là tình huống bà mẹ có con dâu đấy nhé. Trong lúc hưng phấn nói chuyện mình lười, bà mẹ kể thêm chuyện con dâu, chúng nó đi làm về mệt quá rồi sức đâu mà vào bếp nữa. Mẹ nấu gì ăn nấy, cuối tuần đi ăn tiệm. Bà hào phóng tiếp luôn, thôi kệ, còn son rỗi cho chúng nó thong thả, mai mốt có con tự khắc biết… làm mẹ!

Bà mẹ vậy đó nên không thể trách các cô gái giờ đây đi chợ… thẳng lưng. Nếu ngày xưa bà mẹ ra chợ lựa chọn kỹ càng từng thứ một, mua củ khoai tây cũng xem xét từng cái chấm nhỏ, thì các cô (thậm chí ngồi trên xe máy) chỉ việc “hô”, bán cho nhiêu đó, nhiêu đó… Người bán hàng lại có dịp “quảng cáo thương hiệu”: “Mua đây khỏi lo, đã lựa kỹ lắm rồi”. Vậy là yên tâm. Ngồi xuống hay cong lưng lựa chọn mất thời gian.

Xem thêm:   Ai có tội?

Nhiều phụ nữ cho rằng, những tiện nghi phục vụ bếp núc ngày càng nhiều đến mức có lúc người ta ngại nấu, ngại làm vì… thiếu tiện nghi. Này nhé, muốn sả, ớt, tỏi băm ra chợ có ngay. Đừng tưởng công đoạn băm các thứ này đơn giản. Phải biết cách băm, nếu không khéo đã không nhuyễn thì chớ còn văng tung toé mất công dọn. Một trong những công đoạn nhỏ nhất và cần thiết trong chế biến món ăn này không phải cô gái nào cũng biết làm và làm vén khéo đâu nhé!

Ở các siêu thị giờ đây còn phục vụ phụ nữ đến… tận răng. Muốn canh có canh. Từ canh bí đỏ đến bắp cải cuốn thịt, khổ qua nhồi thịt, hẹ nấu đậu phụ… cho đến cá kho tộ, lươn xào lăn, cá ướp sẵn gia vị sả, ớt, thịt heo, gà, bò ướp sẵn… Cuối tuần đi một vòng, nhặt hết các thứ cho vào xe đẩy rồi về nhà tống hết vào tủ lạnh, khi ăn chỉ cần lấy ra bỏ lên bếp. Ba mươi giây có ngay cơm canh nóng sốt! Tiện nghi vậy đó, nhưng mở miệng ra là than chẳng biết ăn gì, nội lên thực đơn mỗi ngày không trùng đã thấy… stress!

Bây giờ thứ gì cũng tiện đến mức, một bà mẹ truyền kinh nghiệm cho một bà mẹ khác rằng giờ đây khỏi cần nấu lá xông chi cho mệt. Cứ ra chỗ xông hơi của Hội người mù, vừa đủ các loại dược thảo, vừa kín hơi, thêm xoa bóp nữa không bao nhiêu tiền. Đàn ông nào giờ họ sung sướng vì được phục vụ, lẽ nào phụ nữ mình đến gần cuối đời rồi không thong thả chút cho người ta phục vụ. Bà phân tích thêm, này nhé, ra chợ mua bó lá xông mất 20-30 ngàn, về nấu tốn ga, tốn điện lại thêm trải chiếu, lấy mền, dọn dẹp soong nồi… lích kích lắm! Trong khi đó một lần xông hơi có 50 ngàn đồng, thêm massage 50 ngàn, thoải mái vô cùng.

Bảo Huân

Nghe bà mẹ phân tích ai cũng muốn… lười! Nếu còn băn khoăn về khoản vệ sinh sẽ được nghe tiếp những câu kiểu như, ôi dào vi khuẩn nào mà sống nổi với nhiệt độ phòng xông ấy. Vả lại, sống mà kiêng cữ quá còn gì là sống, nhìn đâu cũng thấy vi trùng là đã bệnh rồi đó, bệnh tưởng!

Xem thêm:   Ca sĩ Lệ Thu tiếng hát thôi bay trên hàng phố bâng khuâng…

Bà mẹ còn nói thêm, đừng nghĩ giờ đây các ông thích nồi lá xông vợ? Trừ phi ổng bệnh quá, không lết đi nổi chứ rõ ràng hai, ba ông rủ nhau vừa xông hơi vừa nói chuyện làm ăn, tâm sự… Hào hứng chán!

Ôi, một bà mẹ quá sức tân thời!

Thật ra, vẫn có hai “trường phái” để tranh luận về tiện nghi phục vụ đời sống hiện nay. Nếu có những bà mẹ tân tiến như trên thì cũng không ít các bà mẹ cho là mình vẫn rất cổ hủ (và khăng khăng ôm lấy cái cổ hủ đó). “Miếng thịt người ta thái sao bằng mình đem về nhà rửa sạch sẽ, rồi mới chế biến. Dày mỏng tuỳ thích. Lươn xào lăn họ nêm nếm sao bằng mình? Khổ qua nhồi thịt, chỉ cần chịu khó một chút, với giá tiền ấy được gấp đôi, gấp ba ăn đến… ngán thì thôi!”

Chính bởi những suy nghĩ ấy mà các bà mẹ lại tất tả đi chợ, rồi về nhà lui cui trong bếp. Nhưng, suy cho cùng, cái vòng lẩn quẩn của cuộc sống cùng cái mâu thuẫn tồn tại song hành là bà mẹ khó mà phục vụ chồng con chu đáo từ món ăn ngon đến việc phải tươm tất trong ngoài để chồng con hãnh diện, không bị bạn bè chê luộm thuộm, lôi thôi trong bối cảnh giờ đây ai cũng chủ trương phải tận hưởng.

Xem ra làm mẹ, làm vợ chẳng bao giờ dễ, nhất là thời hiện đại các bà mẹ lại phải thêm một việc là nên đấu tranh với chính mình để… lười hay nên cứ theo nếp cũ, tất bật, lam lũ dành mọi ưu tiên cho chồng con?

Xem thêm:   Trồng cây "nội hóa"

Thôi thì, dung hoà hai thứ đó với nhau để thấy đời nhẹ nhàng hơn, thỉnh thoảng cũng nên lười một chút và cũng không quên nắm lá xông cho chồng khi có yêu cầu. Cảnh giác thêm, đừng đẩy ổng ra đường chỉ vì một nồi nước xông. Ngoài ấy dù “quang minh chính đại” mấy cũng có… cạm bẫy tiềm ẩn đấy!

Chỉ vì nồi nước xông đôi khi “lợi thì thấy lợi nhưng răng không còn”. Biết đâu đấy!

ĐTTT