Lời Giới Thiệu:

HẠNH PHÚC TRONG TAY là một chuyên mục mới của Trẻ, do anh Đặng Hiếu Sinh phụ trách, nơi những thao thức, những kinh nghiệm về hạnh phúc gia đình, hạnh phúc đời người được chia sẻ để mỗi người tự tìm ra chiếc chìa khóa hạnh phúc cho chính mình.

Tiệc mừng kỷ niệm hai mươi năm ngày cưới của Huyền và Ân được tổ chức thật ấm cúng tại một nhà hàng với sự tham dự đông đảo của bạn bè và những người thân trong gia đình. Trong phần phát biểu của “cô dâu 20 năm”,  Huyền nói rằng:

– Hạnh phúc vẫn còn đó, nhưng cũng không thiếu thú đau thương,  vì suốt hai mươi năm sống bên nhau, có đến mười năm… nội chiến từng ngày.

Huyền nói với cái liếc mắt sắc như dao và nụ cười hóm hỉnh gửi cho Ân, đang tủm tỉm đứng bên cạnh với khuôn mặt đỏ gay – vì rượu hay tình? Ân cũng phản pháo ngay lời tố cáo nhẹ nhàng của vợ:

– Quý vị đừng nghe những gì bà ấy nói.  Bởi có lời hát rằng “Con gái nói không là có… Còn đàn bà nói có là không!”

Huyền định cư tại Dallas từ năm 1982. Khi còn ở Việt Nam, Huyền quen với Ân trong dịp về Cần Thơ ghi danh thi vào đại học. Không bao lâu, Huyền theo gia đình vượt biên và từ đó hai người mất tin nhau. Duyên số run rủi, họ gặp lại nhau tại trường “College”. Từ chỗ quen biết trước, họ thân nhau và yêu nhau rất nhanh. Gia đình Ân là người Bắc Công giáo truyền thống, sống tại vùng Kinh Tám trên đường Long Xuyên đi Rạch Giá, trong khi ba má Huyền là người Phật tử mộ đạo. Hai gia đình đều không muốn có dâu, rể khác tôn giáo. Mặc dù bị ngăn cản quyết liệt, nhưng Huyền và Ân vẫn kiên tâm tranh đấu cho tình yêu của họ. Qua bao nhiêu gian nan, cay đắng, cuối cùng họ đã vượt mọi trở ngại, thành kiến, để xây dựng một mái ấm gia đình. Lễ cưới được tổ chức đơn sơ với sự tham dự miễn cưỡng của cha mẹ đôi bên. Rồi lần lượt hai đứa con xinh xắn, kháu khỉnh ra đời. Cô con gái lớn năm nay đang học năm thứ nhất đại học, cậu út đang học năm cuối ở bậc trung học. Với cuộc sống khá thành đạt, bạn bè ai cũng khen ngợi và mơ ước hạnh phúc của họ.

Sau tiệc kỷ niệm hai mươi năm của Huyền, chị Mỹ -người bạn thân của Huyền- có trao đổi với tôi những tâm sự rất đặc biệt của Huyền.

Huyền kể với Mỹ rằng “Thời kỳ trăng mật của vợ chồng chúng tôi kéo dài được mười năm. Ân là một người chồng biết trách nhiệm, hiền từ. Ân có quan niệm sống rất thực tế. Ðối với Ân, mọi quan hệ với bạn bè chung quanh đều được đặt trên nền tảng công bằng. Anh không lợi dụng ai và ngược lại cũng thế. Ngày ngày đi làm, tối về, quây quần bên mâm cơm với vợ con, xem TV hay một video nhạc. Cuối tuần, nếu có đám tiệc thì đi, không thì loay hoay, sửa sang nhà cửa, chăm sóc cây cỏ quanh vườn. Tôi muốn mua sắm quần áo, mỹ phẩm, hay nữ trang, anh không hề thắc mắc, miễn là đừng thâm lạm quá nhiều vào ngân sách gia đình như đã định là được. Anh không thích du lịch, kể cả việc về Việt Nam hay bất cứ một thắng cảnh nào, dù bạn bè có rủ rê thế mấy. Ân viện lý do rằng, chừng nào con cái thành đạt, yên bề gia thất và hai vợ chồng về hưu, lúc đó muốn đi đâu thì đi. Mới ngoài bốn mươi tuổi mà Ân sống như một ông già. Anh không thích chỗ đông người, ghét khiêu vũ và những chương trình ca nhạc “live show”. Ân cho rằng, muốn nghe nhạc thì mua băng về xem, đến nhà hàng, rạp hát làm gì cho tốn tiền, lại mất thì giờ.

Ngược với Ân, tôi lại nghĩ rằng, suốt mười năm đầu hôn nhân, cứ lo làm kiếm tiền, phần con cái còn nhỏ, nên phải ở nhà chăm sóc nó, chẳng bao giờ đi chơi xa, ngoại trừ, thỉnh thoảng đưa trẻ nhỏ đi picnic quanh các công viên gần nhà. Bây giờ, con cái đã lớn, tôi chợt giật mình vì tuổi già đang bước tới. Thỉnh thoảng, ao ước nghe lại những lời ngọt ngào, tình tứ hay được dìu nhau trên sàn nhảy trong tiếng nhạc du dương như thời con gái lãng mạn. Rồi lại nghe bạn bè kể những cuộc đi chơi của vợ chồng họ mà bắt ham. Nói xa, nói gần với Ân, anh phớt lờ, cho rằng vợ chồng cả chục năm rồi, chứ đâu phải là bồ bịch thời son trẻ.

Ðôi lúc tôi băn khoăn tự hỏi, không biết dưới mắt Ân, tôi có còn đẹp như xưa không? Sống bên nhau hằng mấy mươi năm, chưa bao giờ Ân có vẻ quan tâm đến sắc diện cuả tôi. Bởi thế, dù Ân luôn luôn là người chồng tốt, sống chừng mực điều độ, ai cũng khen tôi có phước, nhưng thật sự, tôi phải đè nén nhiều ẩn ức trong lòng, vì sự nhàm chán trong hôn nhân. Từ chỗ đó, nhiều lúc tôi hay cau có vì những chuyện không đâu, rồi vợ chồng cứ gây gổ mãi, đưa đến lạnh nhạt trong chuyện gối chăn.

Bảo Huân

Cách đây mấy tháng, Ân đi công tác xa nhà, tôi phải một mình đi dự một đám cưới con của chị bạn, tình cờ ngồi chung bàn với người bạn  học cũ. Anh Tri lớn hơn tôi vài tuổi. Từ hồi quen biết, tôi vẫn xem Tri như một người anh. Hơn mười năm gặp lại, Tri vẫn không đổi khác lắm, ngoại trừ tóc anh có thêm nhiều sợi bạc và tính tình vui vẻ, bặt thiệp hơn xưa.

Tri cho biết, anh đã có vợ, nhưng cũng đã chia tay mấy năm gần đây. Anh tỏ vẻ rất vui mừng khi được gặp lại tôi. Anh khen tôi đẹp quý phái, một vẻ đẹp dễ làm rung động người khác. Không biết đó là lời tán tỉnh hay sự thật. Tuy nhiên câu nói của Tri làm tôi sung sướng vô cùng.

Trong bữa tiệc, tôi nhận lời khiêu vũ với anh nhiều lần. Tri có những bước nhảy rất đẹp và điêu luyện. Tôi như bị nhận chìm trong cảm giác lạ lẫm, với một chút bâng khuâng vì những câu nói  ngọt ngào, bóng bẩy. Ðôi mắt biết nói của Tri với cái nhìn đầy ngưỡng mộ trong suốt bữa dạ tiệc đã mang đến cho tôi một niềm vui khôn tả, như được sống lại thời trẻ trung của tuổi đôi mươi. Tim tôi đập mạnh khi được Tri dìu trên sàn nhảy cùng cảm xúc bồi hồi như lần đầu Ân cầm tay tôi tỏ tình trong sân trường. Có lẽ, cảm nhận được sự rung động của tôi, Tri càng nhìn tôi đắm đuối. Cái nhìn làm tôi luống cuống đến ngờ nghệch.

“Không! đây là Tri chứ không phải Ân. Mình không thể để con tim bồng bềnh theo cảm giác nông nổi nầy. Mình đang là vợ  của Ân và là mẹ của các con”. Tôi tự nhắc nhở khi  bước vào phòng vệ sinh, thấm một chút nước lạnh vào khăn giấy, đắp lên đôi mắt đang hừng hực nóng. Tôi tự nhủ lòng, phải kềm chế những rung động bất chính. Nhìn vào gương, khuôn mặt người đàn bà ngoài bốn mươi hiện lên. Tôi đó sao? Vẫn còn xinh đẹp? Vẫn còn làm người đàn ông khác say đắm thật sao? Tôi bỗng sợ chính mình, nhưng cũng tiếc một cái gì  êm ái mà… mơ hồ lắm. Sao Ân, người chồng tôi hết dạ yêu thương không phải là Tri hôm nay nhỉ?

Tôi cáo mệt, ra về vội vàng. Tri không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, anh lẳng lặng nhét “business card” vào xách tay của tôi và chào từ giã.

Về đến nhà, ngồi một mình, tôi nghĩ ngợi mông lung. Nhận một niềm vui từ người khác cho đời sống thiếu chút lãng mạn của tôi thêm ý nghĩa, trong khi vẫn tròn bổn phận với chồng con, thì có tội tình gì!  Nhìn số điện thoại trên “business card”, tôi muốn gọi Tri để nói lời xin lỗi vì sự ra về đột ngột. Nhưng những ý nghĩ hỗn độn lại xảy ra trong đầu óc. “Không! Không được. Phải xé bỏ đi’’. “Có lẽ, nên giữ lại, biết đâu có lúc lại cần đến những con số nầy’. Sự mâu thuẫn trong lòng đã làm tôi  bối rối…”

Nghe đến đây tôi nôn nóng cắt lời chị Mỹ:

– Sau đó Huyền có liên lạc với Tri nữa không? Và chuyện gì đã xảy ra?

– Có thể không, vì mọi sự hình như vẫn bình thường, Vợ chồng Huyền, Ân vẫn sống bên nhau cho đến ngày hôm nay.


Bạn thân mến,

Tình yêu vợ chồng không phải là viên kim cương trên chiếc nhẫn cưới ta lồng vào tay nhau và sẽ mãi còn đó, mà tình yêu này cần được chăm bón, vun vén, gìn giữ nếu muốn nó luôn nồng nàn, thắm thiết và bền vững suốt cuộc đời

Người viết muốn chia sẻ một chút tâm tình với Huyền. Rất cảm thông sự buồn tẻ của chị, vì nhiều năm sống trong cái khuôn mẫu đến độ nhàm chán. Nhưng xin hỏi một điều: Chị có chắc rằng người chồng hiền lành của chị có thật sự hài lòng với vợ mình chưa? Tôi tin rằng, có những điều rất tế nhị mà vợ chồng rất khó nói với nhau một cách cặn kẽ. Chẳng hạn, anh không thể nói với chị rằng “Anh làm việc nầy khá lắm, sao em không khen?” Biết rằng, anh không thích khiêu vũ, nhưng có bao giờ chị tìm hiểu sở thích khác của anh, rồi tạo cơ hội để chị cùng được thưởng thức với anh không?

Theo các nhà tâm lý, có một cách đủ hấp lực để dẫn dụ anh ấy thay đổi, là hãy làm cho anh những gì chị mong  muốn anh làm cho chị. Chỉ cần một chút kiên nhẫn, chịu đựng. Tìm kiếm niềm vui từ một đối tượng khác, dù chỉ là mộng ảo là chị đã lừa dối chính lòng mình và buông tay cho hạnh phúc gia đình rơi xuống vực thẳm.