Hôm nay, Sao Khuê mời các bạn cùng với Thanh Tâm Tuyền, Cao Thu Cúc, Ý Nhi, Pháp Hoan… đi thăm thành phố Brest trong thơ Jacques Prevert, cùng với nhà soạn nhạc Balakirev đi trên chiếc xe ngựa qua thành phố cổ của Nga, cùng Ý Nhi chiêm ngưỡng chân dung Akhmatova và theo Langston Hughes tới thăm những dòng sông… SAO KHUÊ

Jacques Prévert

THANH TÂM TUYỀN

Barbara

 

Nhớ chăng Barbara

Hôm ấy mưa rơi hoài xuống Brest

Và em bước đi vui tươi

Rực rỡ hân hoan ướt xối

Dưới trời mưa

Nhớ chăng Barbara

Mưa rơi hoài xuống Brest

Tôi gặp em ở phố Xiêm

Em mỉm cười

Và tôi cũng mỉm cười

Nhớ chăng Barbara

Em người tôi không quen biết

Em cũng chẳng hề quen biết tôi

Nhớ chăng

Nhớ chăng em hôm ấy

Dù thế nào cũng đừng quên

Người đàn ông trú trong vòm cổng lớn

Chàng kêu tên em

Barbara

Và em chạy đến dưới trời mưa

Ướt xối hân hoan rực rỡ

Và em ngã vào tay chàng

Nhớ chăng phút ấy Barbara

Đừng giận vì tôi gọi em thân mật

Tôi gọi bằng em tất cả những người tôi yêu mến

Ngay với những người chỉ gặp một lần

Tôi gọi bằng anh em những người nào thương nhau

Ngay với những người không bao giờ quen

Nhớ chăng Barbara

Đừng khi nào quên

Trận mưa hiền lành hạnh phúc ấy

Trên khuôn mặt sung sướng của em

Trên thành phố sung sướng ấy

Trận mưa trên mặt biển

Trên công xưởng

Trên con tàu ngoài đảo Ouessat

Barbara ơi

Thật là chó đẻ Chiến tranh

Em bây giờ ra sao

Dưới trận mưa những sắt

Những lửa những thép những máu

Và người từng ôm em trong tay

Âu yếm

Chàng đã chết biệt tích hay còn sống

Barbara ơi

Mưa rơi hoài xuống Brest

Nhớ ngày nào

Nhưng không còn mưa buổi cũ tất cả bị chôn vùi

Nay trận mưa tang tóc đớn đau thê thảm

Nhưng cũng không còn là cơn giông

Những sắt những thép những máu

Chỉ là những đám mây

Vỡ ra như chó chết

Những con chó biến đi

Trôi theo dòng nước Brest

Và thối rữa nơi phương xa

Rất xa rất xa Brest

Rồi chẳng còn gì.

Gilbert Tymen

Tomas Transtromer

Xem thêm:   Tưởng nhớ bạn bè

CAO THU CÚC

giấc mơ của Balakirev

 

balakirev đang dự một cuộc hòa nhạc. và rồi ông ngủ thiếp đi

chợt ông mơ thấy mình đang đi trên cỗ xe ngựa thời nga hoàng

chiếc xe ngựa lăn bánh trên con đường lát đá

chạy thẳng vào vùng bóng tối của tiếng quạ kêu

balakirev ngồi một mình trong xe. nhìn ra ngoài

có khi ông bước xuống chạy cùng với những chú ngựa

mảnh trăng mùa đông cũng chạy theo cỗ xe. qua những hàng

bạch dương. dưới trời khuya. cuộc hành trình dường như đã dài lâu

trên ngôi nhà thờ cổ. chiếc kim đồng hồ bây giờ chỉ năm. thay vì chỉ giờ

và trên cánh đồng có một chiếc cày bỏ quên

chiếc cày là con chim gãy cánh

trong vịnh. giờ này. một chiếc tàu đang neo đậu

chung quanh tuyết phủ. không một ánh đèn

thủy thủ lên đứng hết trên boong tàu

chiếc xe ngựa chạy qua vùng băng tuyết. bốn bánh quay. quay. tiếng lụa xé

balakirev tới gần một chiếc tàu chiến nhỏ

chiếc sebastopol

giờ đây ông đang ở trên tàu. các thủy thủ vây quanh

một người trao ông cây đàn cổ:

“ông sẽ không chết nếu ông chơi đàn”

 

Langston Hughes

Pháp Hoan

người da đen nói về những dòng sông

 

Tôi đã biết những dòng sông:

Tôi đã biết những dòng sông cổ như trái đất

         và cũ hơn dòng máu trong huyết quản loài người.

Linh hồn tôi lớn lên sâu thẳm như những dòng sông đó.

Tôi đã tắm trong lòng Euphrates những bình minh ấu thơ.

Tôi đã xây căn nhà nhỏ gần phía Congo và nó ru tôi ngủ.

Tôi đã nhìn mặt sông Nile và những kim tự tháp nhô lên trên nó.

Tôi đã nghe những lời ca của Mississippi khi Abe Lincoln

                           xuống miền New Orleans, và tôi đã thấy những khúc quanh

                           lòng bùn của nó vàng lên trong hoàng hôn.

 

Xem thêm:   Thời chia cách

Tôi đã biết những dòng sông:

Những dòng sông cũ kỹ, tối tăm.

Linh hồn tôi lớn lên sâu thẳm như những giòng sông đó.

 

Ý NHI

“trước chân dung Akhmatova

 

Người từng tìm đến bóng râm của vòm cây trong một bức tranh

người một mình đi qua mưa nắng, bão giông, băng giá

Người từng ước ao có thể khóc dịu dàng

như trẻ nhỏ

người một mình gánh chịu bao giày vò,

thóa mạ

 

Người từng khuỵu ngã trước tình yêu

người một mình đối mặt cùng bạo lực

 

Người từng chờ đợi mỗi chiều nơi

                       bậc thềm một bóng thân yêu

người một mình thét vang trong tù ngục

Ôi người đàn bà mảnh mai trong tấm áo đen

người từng qua cõi này

 

Người từng bị đày ải

người từng được dâng tặng

người từng bị nhục mạ

người từng được tôn vinh

người không tàn lụi

trong oán hờn

không tan

trong nước mắt

 

Ôi người đàn bà mảnh mai trong

                                                tấm áo đen

người từng qua cõi này chăng