Ocean Vương là nhà thơ người Mỹ gốc Việt (quê mẹ ở Gò Công, Tiền Giang, vượt biên và sau đó định cư ở Mỹ). Các tập thơ và tiểu thuyết của anh được phát hành trên khắp thế giới với 30 ngôn ngữ. Giới chuyên môn nhận định anh có khả năng sẽ đoạt giải Nobel văn chương trong tương lai. Sau đây, Trang Thơ xin đăng lại vài bài thơ của Ocean Vương được Pháp Hoan dịch từ hai tập thơ Burnings và Night Sky with Exit Wounds. Cần nhắc lại: bài thơ “Aubade With Burning City” dưạ vào ký ức bà ngoại của Vương, ngày xưa bà lấy một người lính Mỹ. Khi Sàigòn sụp đổ bài ca Giáng Sinh Tuyết Trắng-White Christmas còn vang lên trên đài phát thanh Mỹ…

SAO KHUÊ

hôn kiểu việt nam

 

Bà tôi hôn

như thể những trái bom nổ ở sân sau,

chỗ bạc hà và hoa nhài sực hương

len qua cửa sổ nhà bếp,

như thể đâu đó, những phần thân thể rơi vãi

và những ngọn lửa tìm đường quay trở lại

qua mạch máu trên đùi đứa cháu trai,

như thể bước ra khỏi cửa, thân hình mi

sẽ nhảy múa cùng những vết thương xuyên.

 

Khi bà hôn, sẽ không có

kiểu âu yếm hào nhoáng, không nhạc ngoại

môi mím chặt, bà hôn như hít lấy

mi vào bên trong, mũi ép vào má

để mùi hương được hồi tưởng trong ký ức

và mồ hôi mi đọng lại thành những giọt vàng

trong hai lá phổi bà, như thể trong khi bà ôm

thần chết cũng đang nắm chặt cổ tay mi.

 

Xem thêm:   Phan Như

Bà hôn như thể lịch sử

không bao giờ kết thúc, như thể đâu đó

những phần thân thể

vẫn đang rơi.

 

kẻ sáng tạo thời gian

 

Năm lên bảy, tôi tin

rằng mọi thứ tuân theo

quy luật của những chiếc đồng hồ,

rằng nếu tôi giữ chặt

những chiếc kim,

nắm tay ba sẽ bất thình

dừng lại

trước chiếc mũi hoàn hảo của mẹ,

và bài hát từ chiếc máy phát thanh,

sẽ mãi ngân vang

hai chữ – tình yêu

 

khúc nhạc sớm và thành phố lửa

 

Nam Việt Nam, ngày 29 tháng Tư, 1975: Ðài Phát thanh Quân đội

Hoa Kỳ đang phát bài ‘‘Giáng Sinh Trắng’’ của Irving Berlin như mật mã

khởi động chiến dịch Gió Lốc. Chuyến di tản sau cùng bằng trực thăng

dành cho các công dân Mỹ và người tị nạn Việt Nam khi Sài Gòn thất thủ

 

Những cánh hoa sữa nằm vương vãi trên đường

như những mảnh tả tơi của váy áo cô gái.

Chúc các bạn có những ngày vui vẻ và sáng tươi…

 

Ông đổ sâm banh vào tách, nâng lên môi cô.

Mở ra, ông nói.

Cô mở.

 

Bên ngoài, một người lính nhổ điếu thuốc lá khi tiếng bước chân

dồn dập trên quảng trường như đá tự trên trời

                    rơi xuống. Chúc tất cả các bạn có một mùa Giáng Sinh trắng

                     khi người cảnh sát công lộ nới lại bao súng ngắn.

 

Tay ông lần theo đường viền

trên chiếc váy trắng của cô.

Mắt ông đen.

Tóc cô đen.

Một cây nến.

 

Bóng họ: Hai ngọn bấc.

 

Chiếc xe tải quân sự tăng tốc vượt qua ngã tư đường, tiếng con nít

la hét bên trong. Một chiếc xe đạp văng qua cửa sổ. Khi bụi cuốn

         cao, một con chó đen nằm dài trên đường, hổn hển thở, hai chân

           sau dập nát vào vùng sáng của một mùa Giáng Sinh trắng

 

Trên chiếc bàn đầu giường, một cành mộc lan đơm hoa

      như bí mật lần đầu hé mở.

          những ngọn cây lấp lánh và trẻ con đang lắng tai nghe,

    ông cảnh sát trưởng nằm úp mặt trong bể Coca.

Bức ảnh cầm tay của bố ông đẫm nước bên vành tai trái.

 

Bài hát lướt qua thành phố như người góa phụ.

Giáng Sinh trắng… Giáng Sinh trắng…

tôi đang mơ về

              một tấm màn tuyết buông xuống từ vai cô.

 

Tuyết rơi lách tách trên cửa sổ. Tuyết vỡ tung thành mảnh

                       cùng với tiếng súng nổ, Bầu trời nhuộm đỏ. tuyết bám trên

bầy xe tăng đang phá đổ những bức tường thành phố.

 

Một chiếc trực thăng đưa người sống ra khỏi tầm với.

Thành phố trắng tinh như trang giấy chờ mực vấy lên.

một giọng nói trên radio la lớn chạy chạy chạy.

 

những cánh hoa sữa trên thân mình con chó đen

             như những mảnh tả tơi của váy áo cô gái.

 

Chúc các bạn có những ngày vui vẻ và sáng tươi. Cô nói điều gì đó

nhưng không ai trong họ nghe ra. Khách sạn bên dưới họ rung lên.

        Chiếc giường: một băng nguyên rạn nứt.

Ðừng sợ, ông nói, lúc trái bom đầu tiên thắp sáng khuôn mặt họ,

                         những người anh em của tôi đã thắng và ngày mai…

Ðèn tắt.

 

Tôi đang mơ. Tôi đang mơ…

tôi nghe thấy tiếng nhạc ngựa trên tuyết trắng…

 

Trên quảng trường bên dưới: một nữ tu, bốc cháy,

lặng lẽ chạy về phía thượng đế của cô

Mở ra, ông nói.

Cô mở.