Trăng Trong Vịnh Frisco là bài thơ Cao Đông Khánh gởi đăng Phố Văn vào tháng 12. 2000 và là bài thơ cuối cùng bạn cho in trước khi từ giã anh em ra đi. Đúng vậy. Bài thơ đã mở đầu như một lời từ biệt: Hắn đã đến. Đã ở. Đã đi / Trống thêm một chỗ trống. Hôm nay xin đăng lại bài thơ ở đây để giữ gìn một chút kỷ niệm của CĐK, đồng thời tưởng nhớ bạn đã xa anh em vừa đúng hai mươi năm. Nhân đây xin cảm ơn anh Nguyễn Vy Khanh đã gởi cho bài thơ tưởng đã thất lạc không bao giờ tìm thấy. SAO KHUÊ

trăng trong vịnh frisco

 

Hắn đã đến. Ðã ở. Ðã đi

Trống thêm một chỗ trống

 

Này đây: phần đất của loài người cách nhau một đại dương

Hết sức San Jose

Biển dâu biếc ở đó

Ngoài Half Moon Way động vọng nước tù túng

Váng vánh tới đời sống

Chiều trổ mây âm dương

Khuya ngạc môi son.  những mặt trời đàn bà

Em phù dung mở cửa. Ðđẻ

Cho sướng chỗ em buồn

 

Con mắt không nhớ hết

Thế kỷ của huynh đệ tương tàn

Nhân Vật Chính Trị Máy

Không có chỗ nào trên thế gian này không có bất bình

Chỉ mỗi mình anh biết yêu em

Còn hơn một hồi một lúc

Hoa nở những tâm trí sông dài

Không có chỗ nào ở San Jose không có em trong quyền lực của anh

 

Từ mọi nơi có mặt em, anh khởi hành

Khỏi San Francisco qua cầu Golden Gate

Một kín cổng mở ra

Hạt kim cương lóng lánh thành phố nước

Cho đến khi tất cả lên đèn

Cho tới khi: Em yêu anh

Có những người sống với nhau một đời chưa từng thổ lộ

Chưa từng nghe con cháu của họ nói với nhau

                             lời tâm huyết hơn hết ấy

Anh Yêu Em. Của thời đại này

Hãy tập nói: Yêu

Mọi người: Hãy tập nói

Mọi người thành tiểu thuyết

Mỗi ngày tháng năm mỗi thời sự chung chạ

Ðể dành cho

               những hơi thở nồng nàn của cuộc người sấp ngửa

Ðể dành hết cho một điều lỡ sót quên

Mọi người! Hãy tập nói!

Nói như tập thể thao

Tập nói, lớn lên: Em yêu anh

Trong vùng vịnh Frisco

                 mọc thêm một nhánh trời cẩm thạch

 

Khi về San Jose nửa vời

Ðất động đời thập cẩm

Ngôi nhà anh chưa hề ghé qua

                gọn gàng sạch sẽ từng chi tiết tình tứ

Một chút xíu quỳnh hoa

Cuộc người cuộc tình

Cuộc tình cuộc đời

Thị tứ cũ những con đường thô sơ

Bỏ quên những hương lộ trí nhớ

Nụ xuân tâm mà mượt

Thịnh hình kín mặt trời

Em sẽ đưa anh đến Côte d’Azur

Ảo tưởng lộng lẫy nhạc cổ điển Âu Châu của Sausalitos

Như em đưa anh về Montery không thèm ghé Stanford

17 dặm sơn khê ngó xuống biển trường kỳ

Quên hết mọi thành phố sum họp của quốc gia

Nơi anh sẽ hôn em bằng một hạnh phúc vô danh

Em sẽ đưa anh đến Berkeley

                  qua ngã State University at Hayward

Qua những thời kỳ lý thuyết lộng hành

Cánh hồng xâm ở dạ dưới của nàng trổ gai

Cơn động tình rướm máu

Tiếng nói trí tuệ rằng

Tình yêu, một thành phố tốt tươi trong trí nhớ sa mạc

Vậy mà Gayle Ann Mohrbacker đã mê đắm

                                        thằng đàn ông Việt Nam

Vậy mà nay quán rượu Steppenwolf

                       vẫn thâu tiền vào cửa lúc 9 giờ đêm

Khúc ca nồng trên cửa miệng đỏ hòm

Blues da mù mịt đen

Chúng mình yêu nhau bằng hạnh phúc của chuyện buồn

 

Ðắm đuối mỗi trùng vây hãi hùng

Những thần tượng chiến tranh xuất thế 

Gắn bảo quốc huân chương cho kẻ giết người

Liên Hiệp Quốc trò chơi vô cùng của lãnh chúa địa cầu

Quyền thuộc địa mặt trời không chờ ngày Chúa Nhật

Cắt xé tấm thịnh tình

Mọi người bị áp đặt vào luận điệu của mặc cảm giai cấp

Cộng Sản

Con cái hiếu đễ của Satan diễn tấn tuồng Tân Ước

Trò chơi tín ngưỡng trí trá trù yểm

Chẳng thà em khuôn viên hư thực Make Love Not War

Hoa cúc dại nở trong kẹt háng thơm mùi mặt trời mọc

University of California at Berkeley

                           Trong quán Café Mediteranium

Ðứa con gái của ba mươi năm về trước Christina

Dạy tôi hôn bằng môi, bằng lưỡi, bằng răng

Ngậy mùi vị đàn bà trong quần áo mùa đông

Bởi tôi không phải

         thằng Mỹ gốc Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa

I love you – thuần chất Việt Nam

Trả hết ân oán cho bọn mê đồ tình tự

Anh Yêu Em. Vẫn chưa chết

             Theo ký giả Christina năm 79 ở Cambodia

Nàng biết – nàng nói – Như mê

Ðêm nay em sẽ ăn thịt anh. Quyết liệt

 

Khi về San Jose. về Oakland

Gian phòng trơ trẽn của một motel tồi tàn

Trận đấu football chiều Chủ Nhật hào hứng lạ lùng

Mặc dầu hai đứa mình

                 chẳng thèm chứng kiến sự hỗn mang của sức lực                                   

Em mở màn cửa sổ

Những cánh trăng trong vịnh Frisco bay vào

Chúng mình sẽ làm lễ hôn phối bí mật

Thề thốt hứa hẹn

         những điều chẳng bao giờ trở thành sự thật

Anh cung kính biết bao nhiệt tình

                           thờ phụng thần tượng Em

Người đàn bà lãng mạn cuối cùng của thế kỷ

Khi về San José. Nói thiệt

Ở phía bắc Sacramento trở tuyết về mùa đông

Cầu Bay dài đến đứt hơi

                            phải xây đảo Treasure tiếp sức

Nói cho em biết con đường châu báu của đời sống tới đâu

                                         anh xúc động tới đó

… Em hứa yêu anh tuyệt thế một mùa hạ

Em sẽ đưa anh đi ngược hướng mặt trời lặn

Nhân loại chói chang ngoài bãi biển hoa tím

… Bắt đầu San José

Trăng nửa vầng vàng y

Ngoài Half Moon Bay

Bây giờ San José

Từng chút mỗi da thịt mỹ vị

Nói thiệt

CAO ĐÔNG KHÁNH

Xem thêm:   Thơ mùa đông

2000