Trang nhà2026-06-03T11:39:30-05:00
  • Nhà thờ xã Hòa Hiệp (Bà Rịa- Vũng Tầu) huyền ảo trong ánh đèn mầu Noel

Một vòng Giáng Sinh

By |Phóng Sự|

Giáo dân đang xem văn nghệ Noel trong sân nhà thờ Tân Định- Sài Gòn Sài Gòn muôn mặt, đời sống muôn vẻ,  đến Giáng Sinh,  Sài Gòn vẫn khoác lên mình bộ [...]

Tang lễ dành cho nạn nhân tử vong tại Kabul

KABUL, AFGHANISTAN - Ngày 27/8 cư dân Kabul tổ chức tang lễ cho những người thiệt mạng, trong một vụ tấn công bằng bom tự sát ở bên ngoài phi trường vào ngày26/8. Tại bệnh viện những [...]

Chiều nay không có em

“Chấp nhận khó khăn của cuộc đời trước mặt, dù sao đi nữa, anh vẫn yêu em. Nhạc của Ngô Thụy Miên còn là những bài thơ có giá trị của Nguyên Sa như ‘Áo lụa Hà-Đông", [...]

Load More Posts

10 đô la

Đó là một chiều thứ Bảy khi tôi nghe tiếng chuông cửa. Hai cậu bé, có lẽ khoảng 11 hoặc 12 tuổi, đứng trước hiên, cầm những chiếc cào bự chảng, so với chúng. Cậu bé lớn hơn rụt rè: “Thưa ông, ông có muốn chúng cháu cào lá trong sân không ạ? Chúng cháu sẽ làm hết với giá 10 đô la thôi ạ.”  Tôi nhìn ra sân. Lá rụng đầy vườn. Công việc này chắc chắn ngốn ít nhất 3 tiếng làm việc cật lực. “10 đô la cho mỗi đứa à?” tôi hỏi.  Chúng nhìn nhau. Đứa nhỏ hơn lắc đầu: “Không ạ. 10 đô la cho cả hai. Chúng cháu sẽ chia đôi.”  Tôi đồng ý ngay, hưởng lợi từ sự thiếu hiểu biết của chúng. Nhưng nhìn sự lễ phép và đôi mắt khao khát cơ hội ấy, tôi thấy lại chính mình năm xưa. “Được rồi,” tôi nói. “Chúng ta thỏa thuận nhé. Bắt đầu đi.”  Tôi quan sát hai cậu bé làm việc. Chúng không làm việc qua loa. Tận tụy và tỉ mỉ, chúng gom từng chiếc lá, đóng bao gọn gàng. Khi tiếng gõ cửa vang lên lần nữa, tôi mở cửa và hiện ra hai khuôn mặt đẫm mồ hôi. Tôi nói: “Hai cháu đã làm rất tốt.”  Tôi đưa cho chúng 4 tờ 20 đô la.  Mắt chúng mở to, cậu bé lớn kêu lên: [...]

Suy đi ngẫm lại

Bạn chỉ sống một lần. Nhưng sống ra hồn, thì cũng đủ lắm rồi!

— Mae West
 
 
Go to Top