Quẳng chiếc xách tay lên bàn, mở tủ lạnh lấy chai nước tôi vừa uống vừa lắc lư theo điệu nhạc. Nhìn vẻ ngạc nhiên của Thịnh, tôi hí hửng:

– Em mới gặp Tần ngoài chợ. Lúc này, anh chàng đẹp trai ra phết lại còn đi chiếc xe Lexus mới toanh.

Tôi dừng lại và chợt cụt hứng khi chạm phải cái nhíu mày của Thịnh. Vừa “quê” vừa khó chịu, tôi đứng lên thảy cho anh ánh mắt thật sắc. Suốt buổi, Thịnh không nói một câu. Tôi cũng chẳng vừa, lấy xe đi “shopping”, sau đó ghé tiệm ăn rồi ung dung về nhà.

Vừa vào cửa đã thấy mẹ chồng đang loay hoay trong bếp. Tôi bối rối, gượng cười trước cái nhìn soi mói của bà:

– Chúa Nhật con cũng đi làm hả? Thằng Thịnh xót vợ cực khổ nên chẳng chịu ăn uống.

– Dạ không … con đi chợ.

Thịnh ngồi trước TV, chăm chăm nhìn vào màn ảnh. Tôi vào trong thay quần áo, khi trở ra đã thấy mẹ chồng bày thức ăn ra bàn. Nhìn nét mặt lạnh lùng của Thịnh tôi không nén được sự bực bội nên đáp “con ăn rồi” khi bà cụ lên tiếng gọi “hai đứa ăn cơm đi”. Mẹ chồng nhìn sững tôi còn Thịnh thì đứng lên, đi một mạch vào phòng, đóng rầm cánh cửa.

Vậy là tôi đành chịu trận cho mẹ chồng nói mặn, nói nhạt, mỉa mai, mai mỉa cả giờ. Câu nào cũng ngọt ngào mà câu nào cũng đâm thấu lồng ngực. Tôi ức lắm, chỉ mong bà ra về để lôi Thịnh ra mà “giận cá chém thớt”.

Và chiến tranh bùng nổ khi em Thịnh đến đón bà. Thịnh cho là tôi coi thường anh khi công khai hẹn hò với tình cũ. Tôi tái mặt, mắng Thịnh nhỏ mọn, ghen vô lý. Hai bên tranh nhau nói, tranh nhau hét, không ai nghe ai.

Đồng hồ gõ 8 tiếng, tôi lấy xe sang nhà chị Thục rước Ku Vịt và cũng để trút nỗi bực tức. Tôi chẳng được bênh vực mà còn bị trách:

– Em thật vô ý. Đã mang chuyện gặp bồ cũ kể cho chồng nghe lại còn ca tụng hết lời làm sao Thịnh không nổi điên.

Tôi bướng bỉnh:

– Lòng dạ em ngay thẳng nên mới kể thật. Sao Thịnh lại hẹp hòi thế?

– Em có nghĩ rằng những câu nói của em đã chạm vào vết thương của Thịnh không? Chồng đang thất nghiệp mà lại khoe bồ cũ mua xe mới thì làm sao nó quảng đại với em được. Chị thấy Thịnh là người sống nội tâm nên em phải nói năng thận trọng kẻo làm sứt mẻ tình cảm. Tuần trước ở nhà bác Tám em xử sự không đúng khi mang chuyện làm ăn thất bại của Thịnh ra nói trước mặt họ hàng. Không người đàn ông nào muốn người khác nghĩ mình bất tài. Đáng lẽ, trong cơn hoạn nạn của Thịnh em phải an ủi và hỗ trợ tinh thần để Thịnh có can đảm bước tới thì em lại làm cho Thịnh chán nản, nhụt chí. Trong giai đoạn này, tốt nhất đừng bao giờ dùng câu mà em đã nói khi quyết định mua bàn trang điểm “Em thích thì mua, tiền của em chứ không phải tiền của anh”. Đang lúc Thịnh không làm ra tiền mà em cố ý phân biệt tiền anh, tiền em thì còn gì là tình nghĩa vợ chồng.

Bảo huân

Tôi ỉu xìu:

– Em đâu có ý đó.

Chị Thục nhỏ nhẹ:

– Gia đình nào cũng có lúc sóng gió. Em nên suy nghĩ lại và liệu cách làm hòa với Thịnh.

Tôi cũng công nhận mình quá đáng nhưng mặt mũi nào xin lỗi vì mới đây còn ong óng “Được thì ở, không được thì ly dị”. Tôi ngả đầu vào ghế, chưa kịp nhắm mắt để giảm bớt sự căng thẳng thì nghe tiếng gọi “Mẹ” mừng rỡ của Ku Vịt. Đón con trai bằng vòng tay siết chặt, tôi hôn lên bờ má thơm tho. Thằng bé xoay sang bên trái rồi bên phải, nhón chân nhìn ra phía trước, chu mỏ hỏi:

– Ba đâu?

Tôi cười nhẹ:

– Mình mẹ đón Vịt được rồi.

Ku Vịt lùi ra sau, lừ mắt nhìn tôi:

– Ba mẹ cãi nhau … phải không?

Đã dạy con không được nói dối nên tôi không thể lắc đầu, mà xác nhận có cãi nhau thì tôi cảm thấy ngượng ngùng nên đánh trống lảng:

– Thôi, mình đi về.

Vịt lườm tôi một phát rồi chạy lên cầu thang. Một phút sau, nó trở lại với giấy bút trên tay rồi ngồi bệt xuống đất, dang rộng hai chân, trải tờ giấy trắng xuống nền gạch, lấy cây bút đỏ vẽ hình trái tim với mũi tên xuyên qua. Bằng giọng vừa giận, vừa buồn, Vịt nói trước khi giậm chân đi ra cửa:

– Broken heart. Trái tim tan vỡ rồi!

Tôi gãi đầu nhìn chị Thục đang cố nín cười:

– Trời! Vịt trở thành ông cụ non hồi nào thế?

Rồi chị đổi giọng nghiêm trang:

– Thằng bé này quá nhạy cảm nên sẽ dễ bị sốc trước những bất hòa của cha mẹ. Vợ chồng em phải cẩn thận, cứ đấu khẩu nhau trước mặt nó là có ngày…

Xem thêm:   Phỏng vấn ca sĩ Châu Ngọc Hà

-oOo-

Mấy tuần nay, cứ ăn cơm xong là Thịnh rút vào phòng làm việc cho đến nửa khuya. Thoạt đầu tôi không để ý vì bận kèm Vịt làm bài tập, sau đó là xem phim Hàn quốc đang hồi gay cấn. Nhưng hôm qua nghe Hằng kể chuyện anh rể của cô đang đòi ly dị vợ sau khi gặp mặt “người tình ảo” tôi mới giật mình. Gần đây, phong trào các ông kết bạn bốn phương trên mạng hoặc đổ xô về Việt Nam tìm “của lạ” đã trở nên thông dụng. “Biết đâu Thịnh cũng đang trở chứng”,  nghĩ vậy nên tôi bắt đầu theo dõi.

Sáng thứ Bảy, trời còn tờ mờ Thịnh đã theo bạn đi câu cá. Chờ Thịnh ra khỏi cửa tôi chạy vội sang phòng làm việc của anh, lục lọi các hộc tủ và mò mẫm trên “computer” tìm kiếm. Nói cho oai chứ tôi đâu có rành thứ máy móc mà tôi chẳng thú vị gì để tìm tòi, học hỏi. Không có vết tích nào ngoài quyển vở trên bàn. Tôi lật tới, lật lui vài ba trang giấy rồi quẳng xuống.

-oOo-

– Chẳng có gì ngoài chữ ký nguệch ngoạc và những hình vẽ vô nghĩa.

Câu nói của tôi đơn giản thế đó nhưng mắt Hằng sáng lên:

– Đã có manh mối rồi. Bà nghĩ xem … khi nào gặp chuyện bối rối, xúc động người ta thường làm những động tác vô thức … thí dụ như xoắn 2 bàn tay hay gõ cùm cụp xuống bàn. Nếu chụp được cây bút thì cứ viết, cứ vẽ chẳng ra hình thể gì. Tất cả những thứ đó là để kềm chế tâm trạng thiếu bình tĩnh. Điều này chứng tỏ ông Thịnh đang bị dao động.

Hằng dài dòng giải thích khiến tôi sốt ruột:

– Dao động chuyện gì?

– Trời ơi! sao đầu óc bà tối mù vậy. Những cái bà nhìn thấy trên tờ giấy đã tố cáo ổng đang nói chuyện điện thoại hay đang “chat” với người đẹp nào đó trong tâm trạng vừa hồi hộp, vừa hào hứng.

Tôi ngớ người:

– Hèn chi đêm nào ổng cũng ngồi lì trong phòng chứ không xem TV. Tôi gọi thì ổng cứ ừ à mà chẳng thấy ló mặt ra.

Hằng xuống giọng:

– Bà mở “computer” xem “email” của ổng có gì lạ không.

– Tôi có rành máy móc đâu mà mở với tắt.

– Chán bà quá.  Ủa! ông Thịnh đâu mà bà gọi tôi sớm vậy?

– Đi câu cá rồi!

– Để tôi chạy qua. Bảo đảm tôi sẽ bật mí cái bí mật mà ông Thịnh đang giấu bà.

Tôi ra bếp định pha cà phê uống cho tỉnh táo thì nghe tiếng mở cửa lách cách. Thịnh bước vào giữa sự ngạc nhiên lẫn bối rối của tôi:

– Ủa! sao anh trở về?

Thịnh cúi xuống, cởi giày:

– Trời mưa nên…

Không chờ Thịnh nói hết câu, tôi vào phòng báo động:

– Đừng tới … ổng về rồi.

-oOo-

2 ngày thứ Bảy liên tiếp trời cứ đổ mưa nên Thịnh không đi câu và Hằng cũng không thể đến giúp tôi giải đáp cái “ẩn số” đang làm thấp thỏm. Trong lòng đã có sự nghi ngờ lại thêm Hằng cứ bàn ra, tán vào rồi đưa ra hàng chục giả thuyết mà giả thuyết nào cũng đầy sự lừa dối, phản bội làm tôi hoang mang. Cũng vì thế mà tốc độ cãi vã càng gia tăng vì sự cáu kỉnh của tôi. Mỗi lần tôi và Thịnh cãi nhau, Vịt lại chạy vào góc tủ ngồi co rúm, nước mắt đầm đìa. Nhớ câu nói của chị Thục “thằng bé này quá nhạy cảm nên sẽ dễ bị sốc trước những bất hòa của cha mẹ…” tôi cảm thấy hối hận. Có lần đón Vịt nhìn thấy vẻ mặt buồn hiu của con, tôi thắc mắc:

– Có chuyện gì? đứa nào ăn hiếp Vịt hả?

Vịt lắc đầu, hỏi:

– Ba mẹ có muốn ly dị không?

Tôi sững sờ:

– Sao con lại nói thế?

Vịt rơm rớm nước mắt:

– Ba mẹ Kathy ly dị rồi. Hôm nay vào lớp nó khóc mãi.

Tôi xót xa ôm con vào lòng:

– Không bao giờ có chuyện này.

– Thế sao ba mẹ cứ cãi nhau?

-…

– Kathy nói, không thương nhau mới cãi nhau.

Tôi dúi đầu vào mái tóc mềm mại của con, khẽ khàng:

– Mẹ xin lỗi con.

Vịt vụt lùi ra sau, nhìn thẳng vào mắt tôi:

– Mẹ hứa là không cãi nhau với ba nữa nhé.

Tôi ngập ngừng. Ku Vịt hối thúc:

– Mẹ nói đi.

– Mẹ sẽ cố gắng.

Không vừa ý câu trả lời của tôi, Vịt kéo lê cái “packbag” vào phòng sau khi nói một cách cứng rắn:

– Ba mẹ còn cãi nhau con sẽ bỏ nhà đi.

Tôi suýt bật cười “Cha mày! sao không tìm ông già của mày mà ra điều kiện”.

-oOo-

Sau cả tiếng đồng hồ loay hoay tìm kiếm, Hằng vẫn không tìm ra manh mối.

– Công nhận ông này ém kỹ thiệt, không để lại một dấu vết nào.

Tôi thở phào nhẹ nhõm:

– Chắc … ổng không có chát chiết gì với ai đâu!

Xem thêm:   Quên

– Chắc không? Bây giờ mà mở được email của ổng thì biết liền.

– Sao bà không mở thử?

Hằng lườm tôi:

– Không biết “password” lấy gì mà mở.

Dù đã hài lòng với kết quả “trong sáng” này nhưng để vui lòng Hằng tôi vẫn kéo hộc bàn lục lạo. Thấy tấm ảnh của mình nằm lẫn lộn trong mớ thư từ hỗn độn, tôi hớn hở:

– Hổm rày tôi tìm nó mà không thấy… ai ngờ ông Thịnh cất trong đây.

Hằng chụp lấy, săm soi kỹ lưỡng:

– Bà đoán xem ổng đã làm gì với tấm ảnh này.

– Chắc là … để … đêm nào nhớ tôi ổng lấy ra xem.

Hằng nghiêm mặt:

– Chuyện quan trọng không phải giỡn.

Nhìn nét mặt “hình sự” của Hằng tôi hơi lo:

– Sao thế?

– Hồi anh rể tui có bồ, chị Nga cứ bị nhức đầu. Nhức lạ lùng lắm, uống thuốc nào cũng không bớt mà tính tình thì nóng nảy, gặp ai cũng gây. Cuối cùng, má tôi đi coi thầy mới biết chị bị ếm.

Nhớ đến những cơn nóng nảy bất thường của mình, tôi chợt nao núng:

– Làm sao ếm được?

– Thì ếm trên hình.

Tôi còn đang hoang mang thì Hằng tiếp lời:

– Tỉnh táo một chút đi bà. Ở với nhau cả chục năm, bộ bà tưởng ông Thịnh còn đủ lãng mạn để ngắm hình bà à?

– Thế … để làm gì?

– Thì “scan” hình bà rồi gửi cho ai … để … làm cái gì đó.

– Chắc … không có đâu!

Hằng nhún vai:

– Chuyện đời …! Có ai lấy thước mà đo lòng người.

Bao nhiêu ý nghĩ xáo trộn trong đầu khiến tôi không còn tâm trí để nghe những lời Hằng nói cho đến khi cửa phòng bật mở và Thịnh bước vào với nét mặt cau có:

– Hai người làm gì ở đây?

Hằng giật mình đứng dậy, hấp tấp cáo từ. Tôi cũng nhanh chân bước về phòng trong sự bối rối. Hôm nay trời nắng ráo Thịnh rủ bạn đi câu sao giờ lại đột ngột trở về. Nếu bình thường tôi sẽ thắc mắc nhưng giờ thì im thin thít không dám mở miệng. Đã thế còn phải suy nghĩ để trả lời về sự có mặt của Hằng. Đang loay hoay chưa tìm được “cửa thoát hiểm” thì Thịnh đã bước vào, gằn giọng:

-Em có biết anh đang làm gì không mà để bạn em vào máy của anh quậy lung tung.

Máu nóng bốc lên tận đỉnh đầu, tôi quay phắt lại:

– Bộ trong nhà này chỉ anh mới có quyền sao?

– Em đừng kiếm chuyện. Máy của anh có bao nhiêu thứ trong đó. Hình ảnh anh đang làm tốn biết bao thời gian … mất rồi phải làm sao?

Hình của ai mà Thịnh sợ mất đến nỗi phải hùng hổ như thế? Tôi không dằn được cơn tức giận dù Ku Vịt đang vừa khóc, vừa gào:

– Ba mẹ đừng cãi nhau nữa … con sợ lắm!

– Hình ảnh của ai mà anh quý trọng thế? Cả tháng nay, ngày nào anh cũng đóng cửa, miệt mài trong phòng để làm chuyện mờ ám.

– Tôi làm gì mà em nói là mờ ám?

– Làm gì thì tự anh biết. Tôi lạ gì cái thói đèo bồng của đàn ông.

– Em đừng suy diễn bậy bạ.

– Cần gì suy diễn… chuyện xảy ra mỗi ngày đủ thấy anh là người thế nào. Chuyện nhà chẳng bao giờ anh mó tay vào phụ vợ. Việc học hành của con anh cũng chẳng để mắt đến. Cuối tuần người ta đưa vợ con đi chơi còn anh chỉ tìm thú vui riêng. Mỗi lần đi câu cá là đi cả ngày. Ai biết được anh đi đâu, làm chuyện gì …

Bao nhiêu tội tình của Thịnh tôi kể ra vanh vách. Thịnh cũng chẳng chịu thua, anh tố khổ tôi đua đòi, ăn diện chẳng biết tiết kiệm, dành dụm. Trận chiến càng lúc càng tệ hại khi Thịnh vung tay đập nát màn ảnh TV khi tôi so sánh anh với người yêu cũ của tôi.

“Không thể tiếp tục sống với nhau nữa”. Tôi nghĩ thế và xồng xộc vào phòng lấy túi xách, ném quần áo của tôi và Vịt vào đó rồi gọi con để ra đi. Gọi mãi không thấy Vịt trả lời tôi chạy vào phòng, lục lọi các tủ áo trong nhà, ra vườn sau cũng không thấy. Chân tay tôi run lẩy bẩy khi nhớ lại câu nói của Vịt “Ba mẹ cãi nhau mãi con sẽ bỏ nhà đi”.

Tôi chạy ra phía trước, đi hết con đường dẫn ra lộ chính vẫn không thấy bóng dáng Vịt. Trở vào nhà, tôi gọi điện thoại để hỏi xem Vịt có gọi chị Thục sang đón nó không? Không ai trả lời, tôi cảm thấy nỗi lo âu như lắng xuống. Chắc chị Thục đã đón Vịt lúc tôi và Thịnh đang mải miết cãi nhau, giờ thấy tên tôi trên điện thoại chị giận không thèm trả lời.

Tôi mở tủ lấy ly nước. Ngụm nước lạnh buốt trôi từ cổ họng xuống khiến tôi tỉnh táo hơn. Tựa cửa, nhìn những dãy hoa leo màu tím nhạt lung lay trong gió lòng tôi như dịu lại. Tôi nhớ đến con và thầm hổ thẹn, sao chỉ một lời hứa “không cãi nhau với ba nữa” mà tôi không làm được. Chỉ vì tự ái, nóng nảy mà tôi đã vẽ lên bức tranh tuổi thơ của con mình những áng mây u ám. Tôi cảm thấy có lỗi với con. Vịt ơi! về với mẹ đi con, mẹ muốn ôm con vào lòng, lau nước mắt cho con nhưng sẽ không bao giờ mẹ dám nói lời xin lỗi với con, vì đã biết bao lần mẹ thì thầm câu nói ấy nhưng rồi vẫn tái phạm. Đừng giận mẹ, sau này lớn lên con sẽ hiểu, mọi chuyện đều do hai phía chứ đâu phải chỉ riêng mẹ làm nên cớ sự. Có tiếng chuông điện thoại, Thịnh nhanh tay bắt máy:

Xem thêm:   Đồ cho ai?

– Có Vịt bên nhà chị không?

-…

– Không có hả chị?

-…

– Dạ … tụi em …

Tôi giằng chiếc điện thoại trong tay Thịnh. Tiếng chị Thục vang lên chan chát:

-… Đã nói bao nhiêu lần mà không đứa nào chịu nghe….

Tôi vừa khóc, vừa nói:

– Chị ơi! bây giờ phải làm sao? …

-Tìm kỹ trong nhà xem nó có trốn ở đâu không? Hỏi thằng bạn cạnh nhà xem nó có sang bên đó không? Nếu không thì đến công viên gần nhà, nơi nó thường ra chơi …

Sau nửa giờ tìm kiếm tôi và Thịnh trở về nhà trong nỗi tuyệt vọng. Đang mùa đông mà mồ hôi của tôi tươm ra ướt đẫm. Tôi đưa tay giật chiếc quạt trần. Cánh quạt quay mạnh. Gió thổi tung những trang báo trên lò sưởi. Một tờ giấy trắng mỏng bị cuốn lên, lượn vòng rồi bay xuống sàn nhà. Thịnh cúi xuống nhặt lấy, nhìn thẫn thờ vào tờ giấy rồi đưa cho tôi.

Cũng là hình trái tim với mũi tên xuyên qua -không biết Vịt đã học từ đâu hình ảnh này- tôi gục xuống bàn nghe tim mình đau nhói. Thịnh đỡ tôi dậy, giọng ân hận:

– Lỗi tại anh!

Tôi ngã vào ngực Thịnh, khóc nức nở:

– Tại em. Em quá bướng bỉnh.

Thịnh ôm siết lấy tôi. Hai đứa cùng nói tiếng xin lỗi trong nước mắt.

Khoảng 10 phút sau có tiếng bấm chuông. Chị Thục tất tả chạy vào:

– Tìm hết mọi nơi một lần nữa. Nhiều khi nó mệt rồi ngủ say, không nghe gọi.

– Em đã tìm rồi. Hay là mình báo cảnh sát?

Chị Thục xua tay:

– Khoan đã … à! có tìm ngoài nhà xe chưa?

Tôi sực nhớ Vịt hay chui vào cái nhà gỗ nhỏ để chơi trò trốn tìm nên vội vã mở cửa với niềm hy vọng tràn trề. Len giữa hai chiếc xe và những chiếc thùng giấy chặn ngang lối vào góc trong, giữa cái lạnh tê buốt tôi gọi to “Vịt ơi”!

Có tiếng khóc thút thít:

– Mẹ ơi! con sợ quá.

Tôi quỳ xuống để thấy đứa con bé bỏng tội nghiệp của mình nằm khoanh tròn, run rẩy trên tấm gỗ mỏng với khuôn mặt tái xanh. Ku Vịt vừa bò ra vừa mếu máo:

– Ba mẹ đừng cãi nhau nữa … con sợ lắm!!!

Tôi ôm chặt lấy con, nói trong tiếng khóc:

– Mẹ xin lỗi con.

Thịnh đến sau lưng tôi, vòng tay ôm lấy 2 mẹ con:

– Ba mẹ hứa từ nay sẽ không cãi nhau nữa.

-oOo-

Vừa bước vào phòng khách, tôi đã thấy tấm ảnh của mình treo trang trọng trên bức tường bên phải. Lùi lại vài bước, tôi ngắm nghía cảnh vật lạ lẫm, đẹp mắt nhưng rất xa lạ phía sau lưng mình khi Thịnh đang cười thích thú:

– Lạ lắm phải không?

– Hình như … đây là tấm ảnh ở trong hộc bàn viết của anh phải không?

– Ừ! ảnh này chụp trong tiệc cưới của Âu. Có lần em nói, lâu lắm mới có được tấm ảnh đẹp mà lại dính ông bồi bàn và khách khứa chung quanh. Biết em thích nên anh đã học “photoshop” để cắt bỏ những phần dư thừa rồi thay vào đó là cảnh đẹp lấy từ “internet”. Anh miệt mài cả tháng trong phòng … mà phải đóng kín cửa vì sợ em bắt gặp thì còn gì là “surprise”. Vậy mà em nỡ nghi ngờ anh.

Tôi xấu hổ, tựa đầu vào vai Thịnh:

– Cho em xin lỗi.

Thịnh vỗ nhẹ bàn tay tôi:

– Cũng là lỗi của anh. Thật sự, mỗi khi nhớ đến chuyện hôm ấy anh còn hãi hùng. Nếu như Vịt đi ra đường và tai nạn xảy ra thì mình có hối hận cả đời cũng không sao xóa hết tội lỗi nên anh chỉ muốn nhắc nhở em và chính anh rằng tương lai của con có tốt đẹp hay không cũng bắt nguồn từ mái gia đình có hạnh phúc hay không? Ngoài lòng thương con, mình phải có thêm sự hy sinh. Hy sinh tự ái, hy sinh cái tôi, hy sinh thú vui cá nhân nữa. Em đồng ý không?

Tôi nhìn Thịnh, âu yếm gật đầu. Có tiếng Ku vịt cười khúc khích với chiếc máy ảnh nhỏ trên tay:

– Ba mẹ cười lên để con chụp ảnh nhé.

NB