1

Nghèo mà vui

Bữa đó, vừa mới nhập trại Panatnikhom được vài ngày, bốn đứa chúng tôi đang nằm tán dóc trong nhà thì nghe tiếng bước chân rầm rầm ngoài cửa. Chúng tôi nhìn ra thì thấy bác nhà trưởng và một số người khác đứng lố nhố, những bộ mặt vô cùng nghiêm trọng, nặng nề còn hơn trong “Cái Ðêm Hôm Ấy, Ðêm Gì?”  của Phùng Gia Lộc. Họ nhìn quanh “nhà” rồi nhìn chúng tôi như “đánh giá, tìm hiểu, dò xét”, rồi một người lên tiếng:

– Ðây có phải là nhà cô Hảo, trước đây bán thịt heo ở chợ Xóm Mới không?

Trời ạ, sao mà giống như công an khu vực đi khám hộ khẩu tạm trú tạm vắng, hỏi cung lý lịch thời cộng sản thế? Ðây là trại tỵ nạn mà! Chẳng lẽ vượt biên tới trại rồi mà vẫn chưa thoát sao? Chúng tôi xanh mặt, lắp bắp:

– Dạ đúng! Có việc gì không mấy chú?

Bấy giờ chú nhà trưởng mới nhoẻn miệng cười:

– Mấy cô làm gì mà… căng thẳng thế! Chả là hôm nay trại phát thịt heo, nhờ cô Hảo ra chia thịt giùm lô mình, được không?

Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm:

– Trời! Vậy mà mấy chú làm tụi con tưởng mình sắp bị “đánh tư sản” hoặc sắp bị “đấu tố” ấy chớ!

– Tự mấy cô ám ảnh, chớ ai làm gì đâu nà! Mà cô Hảo có giúp chia thịt cho lô mình được không?

– Dạ được, mà ủa, vậy trước đây khi tụi con chưa nhập trại thì ai lo phần chia thịt?

– Thì tui là nhà trưởng tui phải làm. Nhưng không có tay nghề, thành ra thịt bị nát bấy, chả ra đâu vào đâu, nhờ cô vui lòng giúp.

Bảo Huân

Chị Hảo đứng lên, chúng tôi bước theo sau. Không biết các bà bán thịt heo khác thì sao, chứ chị Hảo có dáng đi rất từ tốn, thong thả và đĩnh đạc. Ra tới giữa lô nhà, đám đông vây quanh tảng thịt tự động dãn ra, nhường lối cho chị Hảo tiến vào với những cặp mắt đầy ngưỡng mộ. Bác nhà trưởng trịnh trọng trao cho chị Hảo con dao phay, chị đón lấy và ngồi xuống thao tác. Dân trong nghề có khác, chỉ một loáng là thịt ra đủ loại, từ chân giò, móng, ba rọi, sườn non, nạc dăm… chia đều cho mấy chục phần. Còn dư một mớ xương heo, bác nhà trưởng hăng hái nhảy ra giữa lô thông báo:

Xem thêm:   Căn nhà của Ba

– Tui thấy bịch xương này không đủ chia cho cả lô, thôi thì xin tặng cho cô Hảo vì đã giúp chúng ta, bà con thấy sao?

Ðám đông vui vẻ vỗ tay đồng ý. Tôi sung sướng nghĩ đến nồi canh xương chiều nay, thì chị Hảo chờ dứt tiếng vỗ tay mới chậm rãi mỉm cười:

– Thưa bà con cô bác, bốn đứa chúng cháu còn trẻ tuổi, sức dài vai rộng, lại có thân nhân nước ngoài tiếp tế, nên xin được nhường phần xương này cho bác nào lớn tuổi neo đơn, hoặc gia đình nào có con nhỏ mà không có thân nhân viện trợ. Quyết định vậy đi nhe!

Chẳng chờ mọi người phản ứng, chị bước đi về, ba đứa tôi nối đuôi theo chị, hình như mặt mũi nở ra “đầy tự hào” trong khi mọi người còn ngơ ngác, chưa nói được lời cảm ơn.

Tôi chẳng tiếc nồi canh xương nữa, (dù biết bữa cơm chiều nay vẫn là cơm Cao Uỷ vì chưa liên lạc được thân nhân nước ngoài), nhưng trong lòng bỗng vui dạt dào, đời tỵ nạn  “nghèo mà… có chút máu điên” thật là… tuyệt vời!

2

Chuyện động trời…giờ mới kể

Bỗng một hôm, cách vài lô nhà của chúng tôi, xuất hiện một “căn nhà khủng” được bao bọc kín mít, cửa sổ cửa cái không bao giờ mở. Gọi đó là “căn nhà khủng” vì bình thường một lô nhà được chia cho khoảng 40-50 dân tỵ nạn, rồi mạnh ai nấy mua miếng nilon về ngăn riêng ra mà ở, nhưng lô đất đó chỉ có một căn, bên trong chứa mấy người, họ là ai, chẳng ai biết được.

Sáng hôm đó, rất tình cờ, tôi vừa đi ngang qua căn nhà ấy thì cánh cửa bỗng hé mở, một chàng thanh niên đeo máy chụp hình bước ra, đụng mặt tôi, anh ta mỉm cười. Tôi thấy nụ cười thân thiện, dễ mến nên tiến đến, tò mò nhìn vào trong nhà (rất nhanh, nên anh ta không kịp cản). Trong đó có một người đàn ông đứng tuổi, cỡ xấp xỉ sáu mươi, tóc muối tiêu, đeo cặp kiếng trắng. Trong nhà, chỉ có cái giường gỗ, cái bàn gỗ và mấy thùng cạc – tông chứa đồ. Thấy tôi, người đàn ông hơi bất ngờ, nhưng cũng mỉm cười gật đầu chào. Người thanh niên lúc ấy vội vàng nói: “Ba tôi đó” rồi kéo tôi bước ra đường cái, bắt chuyện:

Xem thêm:   Những điều mẹ dạy

– Nhà cô ở khu nào?

– Khu này chớ đâu, gần bưu điện. Còn nhóm tàu của anh nhập trại lúc nào mà im ru vậy, và số PST (thẻ căn cước tỵ nạn) là mấy?

Anh ta bối rối:

– Tôi… tôi… chưa có số PST!

– Vậy anh đến từ trại nhỏ nào?

Anh ta ngạc nhiên:

– Trại nhỏ là sao?

– Anh ngây thơ thiệt không đó? Dân mình đi vượt biên, cập bờ biển nào thì được lính Thái hay cảnh sát Thái vùng đó giam giữ vài tuần, chờ làm thủ tục giấy tờ với Cao Uỷ rồi mới được chuyển lên trại Panatnikhom này. Nơi đầu tiên mình đến là trại nhỏ, anh hiểu chưa? Mà nè, vậy anh từ trên trời rơi xuống đây hả??

Anh ta hiểu ra, bật cười, rồi lại ấp úng:

– Ừ… tôi từ trên trời xuống đó! Tôi đến đây từ Bangkok!

Nói xong, biết đã lỡ lời, anh ta chuyển ngay đề tài:

– Cô à, tôi đang tập chụp hình, nếu cô đồng ý thì tôi sẽ chụp hình cho cô, gọi là thực tập miễn phí, đôi bên cùng có lợi, chịu không?

– Miễn phí thì tôi chịu. Nhưng phải chờ lần sau để tôi đi mượn bộ đồ đẹp, và còn trang điểm sơ sơ, chớ ai lại chụp hình với bộ đồ Cao Uỷ này?!

Câu chuyện tới đó thì chia tay, tôi chưa kịp hỏi tên anh ta và anh ta cũng chưa kịp biết tên tôi thì chưa đầy một tuần sau, căn nhà đó biến mất như chưa từng có mặt nơi này. Mọi thứ đã được dọn đi, chỉ còn trơ lại lô đất xi măng trống trọi. Tôi đem chuyện này kể tỉ mỉ cho mấy anh cùng làm chung trên bưu điện. Nối kết những chi tiết của tôi kể, và các tin tức mà một anh trong bưu điện nghe rỉ tai từ một người làm trong Ban An Ninh trại, chúng tôi đã tìm ra sự thật. Những người trong căn nhà đó, hay nói đúng hơn là người bố của chàng thanh niên, là một “tội phạm kinh tế” trong vụ đại án “Nước Hoa Thanh Hương” của đại gia Nguyễn Văn Mười Hai đang rúng động cả Sài Gòn. Chẳng hiểu thế lực nào đã giúp họ bay qua Bangkok, mua chuộc được Bộ Nội Vụ Thailand, đưa họ vào trại tỵ nạn Panatnikhom, là nơi ẩn náu an toàn để trốn lệnh truy nã của nhà cầm quyền Việt Nam. Rồi họ cũng sẽ dễ dàng vượt qua cuộc thanh lọc tỵ nạn (do Bộ Nội Vụ Thailand quyết định) và đường hoàng lên máy bay đi định cư nước thứ ba!

Xem thêm:   Mùa Trung Thu Covid

Tự dưng tôi bỗng rùng mình. Chẳng lẽ nào… chẳng lẽ nào… vì cái tật tò mò nhiều chuyện của tôi mà gia đình họ đã cảm thấy bị “bại lộ tông tích” nên đã phải vội vã di chuyển đến nơi khác (hoặc trại tỵ nạn khác trong vùng Ðông Nam Á) an toàn hơn, hy vọng sẽ không có mấy “bà tám” như tôi?

Nghĩ tới đó, mồ hôi hột của tôi vã ra như tắm. May mà tôi là “bà tám” ở trại tỵ nạn Thailand, chứ nếu xảy ra tại Việt Nam, sớm muộn gì tôi cũng bị thủ tiêu để bịt đầu mối, ví dụ như một vụ đụng xe hay biết đâu là một vụ… té lầu chớ chẳng chơi.

Hú hồn!

KL

Edmonton, Tháng 4.2021