Tôi nhớ có lần mình đã viết về hoa quỳnh nở trong đêm chiến tranh ở Pleiku – một vẻ đẹp nằm kề sự bất hạnh và bi kịch:

Các bạn của tôi ơi, hãy tưởng tượng trong khi hỏa châu thắp sáng thành Pleime và tiếng trọng pháo từ xa ì ầm dội về, giữa lúc có những người lính chong mắt canh chừng từng lùm cây bụi cỏ để kịp thời phát hiện dấu vết của địch, và đâu đó trên những vùng đồi xa chuyến trực thăng tải thương cuối cùng cất cánh bay lên… Ðúng vào giây phút đó hoa quỳnh nở. Hoa quỳnh nở như niềm vui trong cõi đá vàng, khiến người ta thấy hết lẽ vô thường của trời đất. Chợt trong giây phút ấy, kẻ này nghĩ tới Lê Thị Nguyệt Hạnh – cô học trò diễm lệ ngày xưa đã chết trên chiếc vận tải cơ C130 bốc cháy trên vùng đồi núi Pleiku-Kontum…

Và tôi cũng đã viết về vẻ đẹp dữ dội của hoa vông:

Trong tôi, màu đỏ hoa vông mãi mãi là một ám ảnh khốc liệt. Tại sao vẻ đẹp như thế lại nhuốm màu bi kịch. Hay có mùi hương trong cơn bão tố, vẻ lộng lẫy trong cái giẫy chết của chiều tà. Những bức Sunflowers của Van Gogh còn làm đớn đau tê dại trí óc con người…

Do một liên tưởng ngoài văn bản, khi đọc một đoạn văn dịch của Nguyễn Thị Hải Hà tựa đề Mùa Hoa Anh ÐàoNhững Cơn Ðộng Ðất, đăng trên Da Màu, tôi vô cùng cảm xúc. Ôi, nhà văn Nguyễn Thị Hải Hà, tôi đã ái mộ từ lâu, từ khi đọc bài về chim thiên di của cô và truyện ngắn trên Thư Quán Bản Thảo –Màu Mắt Chưa Quên. Sau đây là đoạn văn mở đầu bài Mùa Hoa Anh Ðào và Những Cơn Ðộng Ðất, xin mời các bạn cùng thưởng thức .

Xem thêm:   Quốc Trưởng Bảo Đại những ngày cuối

“Ðêm trước khi cơn động đất bắt đầu tấn công, tôi đang đi bộ dọc theo con đường chính trong khu phố của tôi, ở trung tâm của Tokyo, với một người bạn khi một ý nghĩ thoáng qua trong đầu tôi: “Bạn biết không, đã khá lâu chúng ta không có cơn động đất nào, có lẽ cũng đã hai hay ba tháng. Ở Nhật Bản, đây không phải là dấu hiệu tốt. Cơn im lặng của quả đất càng kéo dài, thì cơn chấn động nó gửi đến sau đó càng mạnh. Tôi sắp sửa đi nghỉ mát vài ngày và chúng tôi đang cùng đi mua sắm quà cho gia đình tôi. Buổi tối ấm áp hơn thường lệ trong tháng Ba, tôi sung sướng vì sắp được về thăm gia đình, và mùi hương Anh đào có mặt trong không khí. Chúng tôi ghé ngang Starbucks để mua một thức uống mới – Frappucino có vị hoa Anh đào – và nói về cái cảm giác buồn lâng lâng người ta thường cảm thấy khi ngày hội hoa Anh đào sắp đến. Người Nhật gọi đó là wabi-sabi, một thứ cảm giác trộn lẫn giữa niềm vui và nỗi buồn trước sự khiếm khuyết của cuộc đời và thiên nhiên. “Cuộc đời trôi qua nhanh chóng quá,” bạn tôi nói. Rồi với một cử chỉ mỉa mai, cô ấy nói, “Ðừng lo buồn, tôi tin chắc là động đất chỉ đến sau khi máy bay bạn đã cất cánh.” Cũng gần đúng, tuy nhiên tôi đã không đến kịp giờ máy bay cất cánh.”

Xem thêm:   Tưởng nhớ nhà văn Hồ Trường An (1938 - 2020)

Wabi-sabi, có vẻ đẹp như thế ư? Nó có cái gì gần với những vẻ đẹp tôi từng nhìn thấy. Như bạn Black Racoon miêu tả trong phản hồi bài viết Nguyễn Thị Hải Hà:… một vẻ đẹp bất toàn, phù du và thiếu sót.

Xin cám ơn các bạn.

TN