Cát Du tên thật là : Phan Kim Dung. Sinh năm 1960. Quê quán: Thủ Dầu Một tỉnh Bình Dương

Làm thơ từ nhỏ khi còn đi học. Hiện sống và làm việc ở Thủ Dầu Một.

Thơ Cát Du gồm hai tập, cả hai tập Cảm (2004) và Nàng (2011) đều gây sôi nổi.

Người đọc thấy một người đàn bà đa tình trong thơ Cát Du, nhưng đa tình mà bày tỏ những khát khao đích thực của tình yêu chứ không hề làm vấy bẩn tình yêu.

Cát Du bộc bạch, giãi bày tình cảm, cảm xúc một cách thoải mái. Cô không hề câu nệ với tâm trạng thực của mình. Ngôn ngữ thơ Cát Du nhiều chỗ dân dã với những khẩu ngữ đời thường, nhưng gợi cảm xúc mở ra một đặc trưng riêng về ngôn từ trong thơ Cát Du. SAO KHUÊ

em không mang nổi một tình yêu

mạnh ngang nỗi chết

 

Những ngày mưa em thôi áo mỏng

Những ngày mưa phố Cổ rưng rưng

Chiều Mỹ Sơn một mình trút nắng

Áo vàng phai đẫm hạt mưa gầy

Em nhớ ngày nụ hôn ngòn ngọt

Em nhớ ngày môi đắm mắt mê

 

Trong phiêu diêu em thấy nỗi buồn

Của môi trễ và mắt thâm

….

Có phải anh mang sầu riêng từ đất Thủ?

Ngày Lái Thiêu cất tiếng chối từ

Gương mặt em như mây như mưa

Phủ vào anh bóng tối

Phủ vào anh mê cuồng

 

Quán Nhẫn ngày chia xa

Kiếp phù du mỏng mảnh

Em làm sao mang nổi

Một tình yêu

Mạnh ngang nỗi chết

Ơi anh!

 

Xem thêm:   Pháp Hoan

 

Ðêm qua anh ngủ mơ

Thấy trăng tròn vành vạnh

Vỡ oà trên mặt anh

Ôi trăng thơm quá!

Trăng mùi thiếu nữ

Trăng mùi phù dung

Trăng biến thành em

Thơm hương đàn bà

Trăng mùi quỷ sứ

Mùi em

Ngái

 

chiều

 

Chiều sắp khóc mà anh chưa về

Thấy không?

Con mắt chiều đỏ hoe!

 

Bữa nay trời lập đông

Chiều một mình

Chiều run

run lắm!

 

Em hôn lên má chiều ram rám

Nước mắt chiều chảy quanh

Nước mắt em cũng chảy quanh

Như chiều

rưng rức!

 

em trốn sau mây

 

Thức dậy

Từng tế bào em thức dậy

Nhớ anh

Từng tế bào em nhớ anh

 

Anh ạ!

Ngày chúng mình quen nhau trời bừng lắm

Sao bây giờ chỉ chiều không?

Hoàng hôn trong mắt anh

mông lung lắm

chỉ toàn mây

 

Em trốn sau mây phải không?

Phải không?

rời khỏi giấc mơ

 

Em rời khỏi giấc mơ của anh

để chấp chới bay vào giấc mơ của những

đàn ông khác

người trẻ có, người già có,

nhàng nhàng cỡ anh cũng có

Nhưng em không dám dừng lâu trong giấc mơ

của mỗi người

 

Vì sợ

sẽ nhìn thấy

ở phía cuối giấc mơ

tình yêu bợt ra

ánh nhìn bợt ra

Hãi lắm!

và em lại phải hối hả bay vào giấc mơ của một

đàn ông khác nữa

để thấy mình được yêu

như thực

trong đời.

 

Xem thêm:   Ngô Nguyên Dũng

thôi đành để gió cuốn đi

 

Anh yêu!

Ðêm qua có gã trai lạc vào ngôi nhà thiêng

của chúng mình

Ngôi nhà em cất giữ tình yêu anh thật chặt

Vậy mà

hắn táo tợn dám nhìn xoáy vào tình yêu anh

bằng cái nhìn thốc lửa

làm tình yêu nóng ran

nồng nồng

thơm phức

 

Trời ơi!

Em làm sao cưỡng nổi một cơn giông?

Thôi đành để gió cuốn đi

cuốn đi