Nguyễn Tuyết Lộc sinh trưởng ở Huế, thuộc lớp sau Nhã Ca. 

Như phần đông thiếu nữ Huế, Tuyết Lộc yêu thơ văn và mơ mộng. Trong vai công chúa Tây Hạ (vở kịch Thành Cát Tư Hãn của Vũ Khắc Khoan), cô đã để lại trong lớp học sinh Quốc Học – Huế những năm 1960 một hình ảnh khó quên. 

Thơ Tuyết Lộc đẫm mùi hương tình yêu, nồng nàn với ngôn ngữ sáng tạo. Sau đây là vài bài tiêu biểu. 

SAO KHUÊ

 

thế thôi! 

Nằm dài nghe biển hát 

Sóng, dã tràng và em 

Cát lùa qua kẽ tóc 

Nắng đùa trên da thơm 

 

Cầu lửa rời trời xanh 

Hoàng hôn về tĩnh lặng 

Rong rêu và gió mặn 

Biển hoang dã ngọt ngào 

 

Nhìn hải âu bay cao 

Nơi những người yêu nhau 

Nơi tuổi thơ xôn xao 

Xây lâu đài trên cát 

  

Chỉ để… 

  

            sóng cuốn mau

 

lời của đêm 

  

Những bước chân trên cát 

Lặng lẽ sóng xóa tan 

Như nỗi buồn muôn đời của biển 

  

Em ca hát 

Lang thang… 

  

Nhớ đến anh mỗi sáng 

Hơi ấm phà vào cổ đánh thức em 

Những nụ hôn của đêm 

Ngất ngây từng mi li mét… 

  

Em thích cách anh nhìn em – Lung linh ánh lửa 

Em thích cách anh hôn em – Khát đói cảm xúc 

Em thích cách anh ôm em – Không có ngày mai 

Và khi anh thì thầm bên tai 

“Anh yêu em” 

Em tan biến trong ái tình đầy ma lực 

  

Bình minh lên 

Chiếu từng tia nắng ấm 

Đêm vội vã qua 

Bóng tối 

  

Miền đất dành cho nỗi nhớ thăng hoa 

Giờ chỉ là kỷ niệm 

  

Trong giấc mơ ngọt ngào đầu tiên của đêm 

Em thấy mình là chim sơn ca đang khiếu nại 

Khi cà trái tim bé nhỏ vào gai nhọn hoa hồng 

Đến giọt máu cuối cùng 

Không tìm ra hạnh phúc. 

 

Xem thêm:   Khánh Hà

đêm caribbean   

(trích đoạn) 

  

Em ở đây 

Giữa dòng người xa lạ 

Đủ mọi ngôn ngữ 

Đủ mọi màu da 

Người ta đi 

Người ta chạy 

Người ta vừa đi vừa chạy 

Với ánh mắt không hồn 

  

Em bỗng trở thành kẻ mộng du 

Cũng vừa chạy vừa đi 

Để bắt kịp thời gian 

Để sống cùng tốc độ 

Chỉ cách nhau hai giờ bay 

Mà sao muôn trùng khác biệt 

Em bơ vơ – bơ vơ 

  

Hãy ôm em 

Hãy siết chặt em 

Đừng để em một mình 

  

Không anh 

Em chỉ là một đứa trẻ cô đơn 

Bị bỏ quên trên sân ga cuộc đời 

  

Please hold me 

Hold me, MY LOVE! 

 

hẹn hò 

  

Những vòng hoa chất đầy gò đất 

Những dòng chữ tiếc thương 

  

Anh 

Trong đám đông xô bồ, nhốn nháo 

Vẫn điềm nhiên  

  

Anh 

Người duy nhất biết rõ 

Em ngủ một giấc dài 

Như mỗi ngày em ngủ 

Trong tay anh bình yên 

  

Biết người yêu của mình 

Sẽ chu du khắp các hành tinh 

Như đã lập trình 

Qua vô số vì sao 

  

Đêm đêm cùng em trò chuyện 

Khi đối diện 

Quả cầu lửa rực hồng 

Tiếng cười em ròn rã 

Vang vọng giữa thinh không 

  

Tới ngày được phục sinh cùng Chúa 

Buổi hẹn hò 

Lại váy xống fashion 

Miệng hát thánh ca 

Mắt môi rạng rỡ 

Amen! 

  

Anh lại ru em ngủ 

Y như đêm nào 

Và âu yếm đánh thức em 

Như thể hôm nao 

  

Tình yêu ta bền hơn sự sống 

Vượt qua cái chết 

Không đếm nổi trùng trùng kiếp kiếp 

Chuyện thường tình: 

Sinh tử – Tử sinh!