Nhân kỷ niệm ngày ra đi của ca sĩ Ngọc Lan, 06 tháng 03 năm 2001, xin mời đọc lại những tâm tình ngày cũ, trong lần hội ngộ ở miền Nam California nắng ấm với bạn bè thời trung học. Cám ơn các bạn thân yêu, Dũng, Duy và Mão đã dành cho bạn mình những giây phút hạnh ngộ quý báu, khó quên …

hình bìa cuốn băng video số 1 “Như em đã yêu anh” 

1.

Buổi sáng đầu tiên ở Orange County, nắng Thu vàng long lanh, gió Thu dịu mát xôn xao mời mọc. Bạn bè gọi nhau và tụ lại ở Factory Coffee. Bạn cũ, bạn mới và nhiều bạn chung khóa dù chỉ mới gặp lần đầu tiên mà như đã thân quen từ hơn 40 năm trước, từ những ngày còn nhau dưới mái trường trung học. Những câu chuyện râm ran, những tiếng cười giòn tan cứ kéo dài như không thể chấm dứt. Ngoài kia nắng đã xuyên qua khỏi ngọn cây. Nắng Cali hanh vàng chợt nhớ cái nắng Sài-Gòn đã xa xôi ngàn dặm.

Mão, người bạn cùng lớp ngày xưa đề nghị đi viếng ca sĩ Ngọc Lan sau khi được nghe những tâm tình vụn vặt giữa người kể và người ca sĩ khả ái đã một thời vang bóng. Bạn nói thêm:

– Bữa nào phải thu xếp cho Tâm đi thăm kinh đô Hollywood để ngắm nghía những vì sao!

4 đứa vội vã lên xe theo hướng nghĩa trang “Good Shepherd Cemetery And Mausoleum” nằm trên đường Talbert. Đường đi không xa mà nghe nao nao trong lòng. Dũng không quên ghé lại tiệm hoa để mua mấy nhánh hoa tiếc thương người bạc mệnh.

Xem thêm:   Vui buồn tháng Tư

Nghĩa trang rộng lớn thênh thang được chia làm nhiều khu theo thứ tự ‘abc’. Biết tìm nơi đâu, trời cao đất rộng, giữa mênh mông biển người đã khuất. Những tấm mộ bia nơi này không giống như mộ bia ở Đức, hay ở Âu Châu được dựng thẳng đứng mà được dán sát mặt đất, có diện tích bằng nhau và ngay hàng, thẳng lối, ngó như một bức tranh buồn.

Vừa nghe được 2 tiếng “Ngọc Lan”, người trông coi nghĩa trang đã nhanh chóng chỉ hướng và khu vực (section) mà không cần một phút giây nào để suy nghĩ. Có lẽ, vì chị đã quá nổi tiếng trong cộng đồng người Việt nơi này và ắt hẳn trước đó cũng như cho tới bây giờ, rất nhiều khán giả mộ điệu vẫn đi tìm và muốn ghé thăm.

Các bạn chia nhau “đi tìm Ngọc Lan” trên một khuôn đất rộng lớn. Duy cất tiếng:

– À, mẹ vợ của Duy cũng được an nghỉ ở khu này. Nhìn chùm hoa mới đặt xuống mấy hôm trước mà Duy nhận ra ngay!

Tôi tiếp lời Duy:

– Sát một bên mà không viếng được ca sĩ Ngọc Lan lần nào. Sao mà tệ vậy!

Các bạn tôi vẫn cố công đi tìm, tìm hoài mà chưa gặp. Theo chân các bạn, tôi đi thêm chừng được 10 bước và nhìn xuống, «Lot 2225». Có lẽ người phương xa được “đãi lao nhân mã” nên tôi tìm thấy được dễ dàng. Tôi vui mừng reo lên:

Xem thêm:   Đà Lạt & phượng tím

– Chị Ngọc Lan đây nè!

Các bạn mau mau chạy đến. Dũng trang trọng đặt xuống bó hoa xinh tươi trước nơi an nghỉ của người đã khuất. Bàn tay của Dũng vuốt nhẹ lên tấm mộ bia và lâm râm cầu nguyện. Lúc ấy, hình như thời gian như ngừng đọng để cho những tâm tình đồng điệu được dịp cảm thông.

Từ trong tiềm thức, tôi đã nhủ thầm:

– Chị Ngọc Lan ơi, em từ nơi xa nay mới được dịp để viếng thăm chị với những tâm tình thương mến và tiếc nhớ một cành hoa hương sắc, hồng nhan bạc mệnh. Em vẫn nhớ hoài cái poster mang tên “Buồn” và cái dĩa nhạc chị gửi tặng qua đường bưu điện, 2 món nợ ân tình khó mà phôi phai theo năm tháng.

Tấm bia hình chữ nhật nhỏ nhắn xinh xinh, bên cạnh là một đóa hồng còn ẩm ướt hơi sương. Có lẽ đây là đóa hoa của một trong hàng triệu khán giả của chị đã ghé thăm trước đó chưa lâu. Dòng chữ «Maria Lê Thanh Lan đã an nghỉ trong tình yêu Thiên Chúa và gia đình» bên cạnh bức chân dung thật đẹp với dung nhan dịu hiền và đôi mắt buồn thương. Hình như dòng chữ này hãy còn thiếu! Nếu được ghi thêm “và trong tình yêu của hàng triệu khán thính giả ái mộ” có lẽ sẽ được tròn vẹn hơn.

2.

Mấy chục năm về trước, đứa cháu gái vừa lên 7 tuổi dán đôi mắt vào từng hình ảnh cuốn băng video “Như em đã yêu anh” và cứ quay đi quay lại để xem suốt một buổi chiều.

Xem thêm:   Bánh ít lá gai

Thằng chú nóng ruột sợ bị hư cuốn băng nên lên tiếng:

– Để chú chạy qua bác Cang mượn thêm cái máy, thâu ra cho con một bản, chứ con coi kiểu này chắc ngày mai cuốn băng của chú hư hết!

Con bé có gương mặt bầu bĩnh và đôi mắt tròn xoe như 2 hột nhãn chợt buồn bã rưng rưng nước mắt, ngó thiệt là tội nghiệp và trên tay vẫn còn mân mê cái hộp với hình bìa là bức chân dung tuyệt đẹp của ca sĩ Ngọc Lan!

Ký ức như đi ngược dòng thời gian mấy chục năm mà chỉ như mới hôm nào. Nhớ lần sau cùng gặp chị trong giờ giải lao tại đêm nhạc ở Frankfurt, Tây-Đức vẫn là gương mặt duyên dáng với nụ cười hiền lành và mái tóc dịu mềm phủ lên đôi bờ vai bé nhỏ. Tất cả được gói ghém trong cái vóc dáng mảnh mai và mỹ miều khó quên dù thời gian đã đi qua hơn phần tư thế kỷ. Dẫu năm tháng có trôi xa, tình cảm đôn hậu và nhân dáng đó mãi còn ở lại, “mỹ nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”. Chị Ngọc Lan, miss you much …

Viếng ca sĩ Ngọc Lan

TV