Nhà Văn Hoàng Hải Thủy, tên thật: Dương Trọng Hải. Sinh năm 1933 tại Hà Đông.

Bút hiệu khác: Công Tử Hà Đông, Ngụy Công Tử, Con Trai Bà Cả Đọi, Hạ Thu, Hồ Thành Nhân, Văn Kỳ Thanh, Dương Hồng Ngọc, Triều Đông, Người Sài Gòn …

Hoàng Hải Thủy vào Nam năm 1951, từng là phóng viên nhật báo Ánh Sáng Sài Gòn, phòng 5 bộ Tổng Tham Mưu quân đội VNCH, phóng viên nhật báo Sài Gòn Mới, thư ký sở viện trợ Mỹ. Năm 1977 bị Công An Việt Cộng bắt nhốt 2 năm (1977-1979) vì tội gửi một số bài thơ, bài viết sầu buồn ra nước ngoài. Tháng 5/1984 bị bắt lần thứ hai cũng vì tội gửi tác phẩm ra nước ngoài. Lần thứ hai này bị đưa ra tòa, bị án tù 6 năm. Năm 1990 trở về Sàigòn, năm 1994 sang Hoa Kỳ tị nạn, định cư ở Virginia.

Hoàng Hải Thủy qua đời tại Virginia năm 2020.

Các tác phẩm xuất bản trước 1975

Vũ Nữ Sài Gòn, Tây Đực Tây Cái, Chiếc Hôn Tử Biệt (tái bản với tên Đêm Vĩnh Biệt), Nổ Như Tạc Đạn, Yêu Lắm Cắn Đau, Bạn và Vợ, Môi Thắm Nửa Đời, Người Vợ Mất Trí, Định Mệnh Đã An Bài, Kiều Giang (phóng tác từ tác phẩm Jane Eyre của Charlotte Bronte), Gái Trọ, Đỉnh Gió Hú (phóng tác từ Wuthering Heights), Như Chuyện Thần Tiên (Scorpion Reef), Điệp Viên 007 (Phóng tác), Thầy Nô (phóng tác từ Dr. No), Máu Đen Vàng Đỏ (phóng tác)…

Các tác phẩm xuất bản sau 1975

Công Ty Rửa Tiền (The Firm), Mang Xuống Tuyền Đài (The Chamber), Báo Cáo Bồ Nông (The Pelican Brief), Tiếng Kêu Của Máu (The Red Dragon), Mùa Hạ Hai Mươi, Những Tên Biệt Kích Cầm Bút, Dữ Hơn Rắn Độc …

Các bài bình luận, phiếm luận

Mai sau… Nếu có bao giờ, Nhắc chi ngày xưa đó …, Chìm trong lãng quên, Sài Gòn và phụ nữ Việt trong phim Người Mỹ Thầm Lặng, Đọc Chùa Đàn Xem Mê Thảo, Còn gốc mất gốc, Mưa cầm, gió bắt, thép đợi, gang chờ…

Sau đây là bài viết của Cù Mai Công, một tác giả trẻ hiện ở trong nước, ghi lại những thân tình với gia đình Hoàng Hải Thủy. Bài viết gợi lại một thời vang bóng cùng với những nét đẹp của cuộc đời và tâm hồn Hoàng Hải Thủy.

Xem thêm:   Mùa hạ. chợt nghĩ tới Y Uyên

NGUYỄN & BẠN HỮU

Cù Mai Công

Một buổi chiều cuối năm 2020, Hoàng Hải Triều, bạn thân cùng lớp Bốn, Năm trường Mai Khôi (nay là Bành Văn Trân) và học cùng khối trường Tân Bình (nay là Nguyễn Thượng Hiền) trước 1975 với tôi buông một tiếng nấc: “Bố tôi đã không còn nữa”.

“Bố tôi” của bạn tôi là nhà văn, nhà thơ, nhà báo Hoàng Hải Thủy đã ra đi lúc 23g20 tối Chủ Nhật, 6-12-2020, tại bệnh viện Virginia Hospital Center, tiểu bang Virginia (Mỹ), hưởng thọ 87 tuổi (1933-2020).

Bố của Triều nổi danh miền Nam trước 1975, với một loạt tác phẩm lừng lẫy: Vũ nữ Sài Gòn, Tây đực Tây cái, Chiếc hôn tử biệt, Bạn và vợ, Đỉnh gió hú (phóng tác từ Wuthering Heights), Điệp viên 007 (phóng tác)… Trong đó, tác phẩm phóng tác Jane Eyre của Charlotte Bronte lấy tên người con con gái của ông mà ông vô cùng yêu thương: Kiều Giang…

Nhà văn Hoàng Hải Thủy tên thật là Dương Trọng Hải, quê Hà Đông (nay thuộc Hà Nội) Ông không phải Bắc 54 mà vào Nam từ 1951. Sống ở đường Mayer/Hiền Vương (nay là Võ Thị Sáu) vài năm, năm 1958, ông về Ông Tạ sống cho tới ngày định cư ở nước ngoài 1994.

Sau 1975, ông bị bắt giam hai lần: tháng 11-1977 và tháng 5-1984. Ra tòa cùng với Doãn Quốc Sỹ, Dương Hùng Cường, Lý Thụy Ý, Nguyễn Thị Nhạn, Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, Khuất Duy Trác, Trần Ngọc Tự. Riêng ông ở tù tổng cộng 8 năm.

Hoàng Hải Thủy

…Trước khi bỏ nước  ra đi, ông đã đọc một số bài viết của tôi về Ông Tạ. Chị Kiều Giang, con gái ông nói ông bảo với chị: “Cái thằng Công, bạn thằng Triều ngày xưa vậy mà được”. Chị nhắn tin tôi: “Cù Mai Công, cảm ơn em về những hồi ức về gia đình chị. Chị mong sẽ được đọc thêm nhiều bài độc đáo của em về đất Ông Tạ. Bố chị cũng rất ngạc nhiên và thích thú được biết về những chi tiết về vùng đất này”.

Xem thêm:   Những người có công với sách cũ Miền Nam

Triều là con trai út của ông. Từ hồi lớp Bốn, lớp Năm, Triều đã vẽ rất đẹp và đặc biệt kỳ lạ là vẽ từ chân nhân vật lên. Triều dạy tôi vẽ và dẫn tôi về nhà chơi nhiều lần: một căn nhà trệt “mái ngói xanh rêu” nho nhỏ trong Cư xá Tự Do. Trong nhà rất nhiều sách. Tôi thích nhất là những bộ truyện tranh Tây du ký của họa sĩ Hồng Kông vẽ rất đẹp. Ông bảo Triều: “Công nó thích thì lấy cho Công xem đi”.

Ông quê Hà Đông nên còn ký bút danh Công Tử Hà Đông, một bút danh đúng như con người ông: một nhà văn nổi tiếng, đẹp trai, hào hoa phong nhã.

Cây bút hào hoa ấy yêu thương vợ con đến tận cùng. Ông và bà thành thân đúng ngày chia đôi đất nước 20-7-1954. Hơn 60 năm bên nhau, ông chưa hề có phút giây nào vơi tình yêu dành cho vợ mình: Đỗ Thị Thủy. Ông tên Dương Trọng Hải. Theo Hoàng Hải Triều, con út ông, ông đổi tên họ thành Hoàng Hải Thủy. Hoàng là họ một nhà văn ông ngưỡng mộ và Thủy là tên vợ ông. Tên ông chỉ là tên đệm. Ông thường gọi vợ là Alice (Elise).

Hai vợ chồng cùng ba con: Hoàng Hải Nguyên, Hoàng Kiều Giang, Hoàng Hải Triều chắc chắn đã có những ngày tháng êm đềm, đẹp đẽ ở Ông Tạ. Khi đã định cư nước ngoài, Ông Tạ vẫn luôn là một cái gì đó ám ảnh ông.

Ông viết: «Ngày mới đến Hoa Kỳ tôi nói: “Tôi mang Sài Gòn trong trái tim tôi…” Tôi muốn nói tôi yêu Sài Gòn, tôi đã sống đến bốn mươi năm trong lòng thành phố Sài Gòn thương yêu, tôi đã vui buồn, đã đau khổ với Sài Gòn. Nay phải đi xa, tôi mang Sài Gòn theo tôi nên tôi sẽ không thấy nhớ Sài Gòn!

Sự thật không như tôi nói, không như tôi tưởng.

(…) Dù tôi có yêu thương Sài Gòn đến chừng nào đi nữa – là Công Tử Hà Đông bên hông Hà Nội, Bắc kỳ chính cống Bà Lang Trọc nhưng tôi yêu Sài Gòn hơn tôi yêu Hà Nội. Dù tôi có sống với Sài Gòn lâu đến chừng nào đi nữa, khi phải xa Sài Gòn tôi vẫn nhớ thương Sài Gòn. Nhớ thương vỡ tim, xé gan, cháy lòng, đứt ruột như nhớ thương người đàn bà mình yêu, người đàn bà đa tình yêu mình cực kỳ, cho mình hưởng tất cả, mình từng sống hạnh phúc bên nàng mà mình phải xa nàng.

Xem thêm:   Hành trình đi tìm ‘Địa ngục có thật’ cho chủ đề Thư Quán Bản Thảo số 55

Đêm cuối năm, mưa rơi suốt đêm trên Rừng Phong.

Canh khuya trằn trọc nằm nghe tiếng mưa đập vào khung kính cửa sổ, tưởng như đang nằm nghe mưa rơi trên mái ngói xanh rêu trong căn nhà nhỏ ở Cư xá Tự Do, ngã ba Ông Tạ – Sài Gòn”.

Năm 1977, viết bài thơ “Áo vàng hoa” về vợ mình, ông ghi rõ cuối bài thơ:

“Tháng 7, 1977

Nhà 259/29 A Phạm Hồng Thái,

Cư Xá Tự Do, Ngã Ba Ông Tạ, Sài Gòn”.

Trích thơ:

Em yêu dấu, Em ơi, đừng ngại

Mặc cho đời tháng lại, ngày qua

Trong xương thịt ta còn giữ mãi

Những cái gì riêng của đôi ta.

Khi Em nằm xuống, khi tàn lửa

Trong hào quang của những tiên nga

Khi xe hạc vàng nhung tới cửa

Đón Em về xa cõi trời xa

Anh sẽ mở hồn Anh lấy áo

Mặc cho Em chiếc áo vàng hoa.

Bà đã đi một ngày cuối tháng 12-2018. Hai năm sau, ông đã gặp lại bà bên kia thế giới, cũng tháng 12; cũng thượng thọ 88 tuổi (ta).

Hồi đó, sau 1975, cả hai lần bị bắt, ông đều đủng đỉnh, từ tốn đúng phong cách Hà Nội thanh lịch xưa: sắp xếp ít quần áo, đồ dùng cá nhân để “lên đường”. Ra đến cửa, ông quay lại từ biệt vợ bằng câu nói bình thản nhưng đầy âu yếm: “Vậy là anh lại phải xa em rồi”.

Giờ thì ông bà đã gặp nhau, sẽ không bao giờ xa nhau nữa.

(Hoàng Hải Thủy là một nhà văn, nhà thơ miền Nam nổi tiếng trước 1975. Sau 1975, ông bị xếp vào danh sách “Những tên biệt kích cầm bút”)

CMC – trích từ Tam Saigon Facebook