Sài Gòn… Thành phố ấy mãi ở trong trái tim của người Miền Nam, không bao giờ mất dấu tích. Cho nên dù cách xa cả trong thời gian không gian chúng ta vẫn nhớ và mỗi khi nhìn lại lòng còn bồi hồi xúc động. Trong tâm tình ấy nhiều nhà thơ đã viết những bài thơ hay về Sài Gòn. Sau đây, xin mời các bạn đọc và cùng chia sẻ. SAO KHUÊ

Nguyễn Đạt

căn gác xép

hư không 

Tặng họa sĩ Nguyễn Thuyên

 

Bài thơ hiển nhiên liên kết

Cézanne & Apollinaire

Một thuở Sài Gòn tưởng tượng Paris

Chúng tôi mơ mộng không mỏi mệt.

 

Sau lưng đường Cao Thắng

trong Cư Xá Ðô Thành

Căn gác xép thấp hơn nấm mộ

Tiếng động buồn ru giấc muộn màng

Thuở ấy chúng tôi không thiết ngủ.

 

Thuở ấy hè đường Cao Thắng rất nhiều cây

Sàn gác ngổn ngang khung vải bố & sơn dầu & cọ

Ðêm sâu đen cà-phê đêm nồng rượu mạnh tràn mê hoặc thanh niên

Có thể bài thơ có thể bức tranh.

 

Ấy tuy nhiên chúng tôi rất vui

Dù nhiều cơn buồn muốn chết

Bài thơ có thể là có thể chẳng là

Bức tranh hứa hẹn bao lần chưa được.

 

Tôi trở lại nơi này. Trở lại nơi này

Tranh của bạn nơi nào không biết

Bài thơ của tôi về người vắng mặt

Về căn gác xép của hư không.

 

Không mơ mộng không tưởng tượng

Sài Gòn hôm nay chẳng phải Sài Gòn

Những bài thơ được quy định trước

Hậu-ấn-tượng hay trừu-tượng gì cũng chẳng hơn.

 

Sông Sài Gòn. Ôi sông Sài Gòn

Có cây cầu nào như ở sông Seine

Ðể tưởng tượng Apollinaire một thuở

Bài thơ Le Pont Mirabeau mãi không quên.

Trầm Tử Thiêng

Xem thêm:   Lê Chiều Giang

Đêm nhớ về

Sài Gòn

 

Ðêm nhớ về Sài Gòn

Thấy phố phường buồn xưa chưa nguôi

Những con đường thèm đôi chân vui, đã bao lâu chờ đợi

Ðường im nghe quá khứ trong sâu

Ðường chia ly vẫn ngóng tin nhau

 

Ðêm nhớ về Sài Gòn

Tiếng nhạc vàng gọi từng âm xưa

Ánh đèn vàng nhạt nhòa đêm mưa

Ai sầu trong quán úa

Bóng mẹ hiền mờ mờ bên song

Mắt người tình một trời mênh mông .

Gợi bao nhiêu cho cùng ..

 

 

Ðể đêm đêm nhớ về Sài Gòn

Thấy mình vừa trở lại quê hương

Ðã gặp người một trời yêu thương

cho lòng thêm chút ấm

Thấy bạn bè thèm ngồi bên nhau

Nhắc chuyện người chuyện đời thương đau

 

Tình chia trong đêm sầu …

Ca khúc Trầm Tử Thiêng

Lưu Diệu Vân

dấu nhớ

 

Sài Gòn

của những trận mưa bất ngờ

tràn vào trái tim em lầy lội

trôi vào nỗi nhớ tội lỗi

xé nát những vụn vặt không căn cớ

thấm ướt buổi chiều hè rực rỡ

tình yêu vất vả che chắn

vệt ánh dương sau cuối

mưa lên cơn sốt cao nhiệt

mê man tột độ

mất khả năng tự giác ngộ

tình yêu yếu ớt

thở hơi sinh tử

trong cơn hấp hối

chúng mình

chẳng bao giờ van xin nhau

(tại sao?)

 

những ngày tháng gắng tồn tại một mình

ở chốn không thân thiết

chung quanh người không quen biết

nhận những lá thư thấm cạn mọi hy vọng

anh có thấy đớn đau

quặn thắt

mỗi khi em dằn vặt chữ nghĩa

phũ phàng

bằng một dấu chấm than!

một dấu hỏi anh không đủ cương nghị để trả lời?

vô số dấu phẩy, trong, một câu, khó nói

vài dấu chấm liền …

liên miên

vô tận

ngập ngừng tựa nhớ nhung

vì mưa Sài Gòn thiếu vắng hơi thở anh

lạ

chúng ta

chưa bao giờ trách cứ nhau

(tại sao?)