Nhà thơ Từ Hoài Tấn, tên thật là Hồ Văn Hiền, sinh năm 1950, quê quán ở An Truyền (Làng Chuồn), Thừa Thiên – Huế, hiện sống ở Sài Gòn.

Ông bắt đầu sáng tác từ 1964 với những tác phẩm xuất hiện trên các tạp chí Văn, Khởi Hành, Ý Thức, Nghệ Thuật, Vấn Đề, Trình Bày, Tuổi Ngọc,… (trước 1975) và một số tạp chí, diễn đàn mạng sau 1975. Ngay từ buổi đầu, thơ Từ Hoài Tấn đã có một giọng điệu riêng. Và khác với một số người trong nhóm Nội Dung ngày ấy (như Thái Ngọc San, Mường Mán, Nguyễn Miên Thảo…), Từ Hoài Tấn có vẻ lặng lẽ như sự tách biệt của một con đường độc đạo để đi vào khu rừng nội tâm (Sông Hương).

Tác phẩm đã xuất bản:

Hành trình phiêu lạc (thơ, 2003) — Đi đứng + chạy với thời gian (thơ, VN 2010) — Phục hưng Tôi & Em (thơ, 2013)– Mấy  khúc đoạn giang hồ (Cuồng Biển thực hiện, 2016) v.v… 

Thơ Từ Hoài Tấn như một dòng chảy, lắng đọng bóng thời gian, với hoài niệm những cuộc tình nở rồi tàn để lại dư hương. Thơ mang ngôn ngữ mới và cấu trúc đương đại. SAO KHUÊ

tặng phẩm người cô đơn

 

Những nhịp mùa trở đổi như lời hẹn xa xăm vừa mới trở về.

Trên tất cả những chung vui đã sống những hiền hòa đã tan đi,

trong những bóng tối ngả nghiêng mọi con đường, ngàn khoắt

khuya đã ngủ và những tiếng chim đã nghe. Sao trong tối mù

mịt còn lóe lên đốm lửa cuối ngày xanh xuân cháy tận

Mùa mưa cũ em còn nhớ không

Ðôi guốc mòn lẹp xẹp đi theo dòng nước nhỏ. Ơi những chiếc lá

khô tội tình trong một buổi chiều buồn

Hàng cây nghe không

Lời gọi đêm trùng

Và ai hát cô đơn dưới trời mưa lũ

Mùa mưa cũ thôi em còn nhớ gì nữa

Những sáng tay ôm những chiều trong mắt

Nắng khơi cho ta mối hy vọng đã nhạt nhòa

Em đốt cho ta những tình tự ngủ lâu đời dưới lớp tro thạch lạnh

Ðêm cũng vui như phút chia xa

 

Hãy nhớ một ngày mai ấy

Ðường mưa em bước nhỏ qua sông

Vai cầu buồn trong mùa giá rét

Thôi đã qua rồi những tình mộng cũ

Sao nhịp mùa vẫn trở về hò hẹn trăm năm

Sao những bầy chim không ngừng bay tới

Còn nhớ chi

Tóc dài suối biếc

Mắt thiên thu nở đóa mỵ kiều

Thôi đã qua hết những mùa những năm những tháng những gì

còn vương mãi trong lòng

Con chim đường sớm mai mới hót

Và cây ngu ngơ đứng bên đường mãi mãi dửng dưng làm sao

biết một người suốt đời đi trong trời tăm tối.

 

Xem thêm:   Phạm Ngọc Lư

tình duyên tôi

 

Yêu em một ngày

Trong hầm than cũ thời niên thiếu

Một ngày của ngày xưa

Bằng cả quãng đời sau đó

Yêu em một ngày

Sớm mai rồi em biến mất

Tôi trơ đôi tay không

Những năm còn lại làm sao tìm được

 

Một hôm tôi gặp em

Trong quán rượu tháng năm

Tôi nói yêu em

Như ngày xưa yêu em một ngày

Em nhìn tôi lạ lùng

Rồi quay lưng đi thẳng

Tôi lầm bầm ôi yêu em có một ngày

Dẫu một ngày mà bằng cả quãng đời sau đó

 

Những ngày sau cùng tôi gặp em luôn

Trên khắp nẻo đường trên khắp ngõ hẻm

Gặp em giữa đêm khuya

Hay gặp em giữa trưa nồng

Hoặc chiều vừa xế bóng

Tôi cố nhìn hoài không nhận được ra em

Như ngày xưa đã yêu em một ngày

Ôi dẫu yêu em có một ngày

Mà bằng cả quãng đời sau đó

Huế 1967

Ca ngợi mây trắng

 

Những ngày nghe tiếng chim hồng rộn rã

trên nền trời

Ðường ai qua ngập ngừng bước

Lệ sao se thắt trái tim

Mùa không tiếng người xôn xao

Vẫy bàn tay đêm héo úa

Bài hát cũ thì thầm

Ôi không

Không

 

Giờ đợi mong đã nhạt

Dòng sông xưa ai còn trông

Màu áo trắng thơm ngát chiều gió nổi

Lướt qua đời

Loài mây hoang dạt

Giấc mơ tan đi những mối tình

Lời sao không chết đi

Cười sao không ngạt thở

Lệ sao không chảy buồn trên mắt tượng

Ôi còn chi bóng hình

Cõi đau xưa

Không

Loài chim vẫn hót

Bài ca thiên cổ ấy

 

Xem thêm:   Trần Nguyên Đán

khi yêu

(trích đoạn)

 

Mùa mưa anh không thoát khỏi chiếc bóng em

Sự suy tư mòn gặm

Lượm chiếc lá rơi trên lối về

Ngày hôm qua hình như cũng thế

 

Buổi sáng theo cơn mưa đầu ngày

Một chút nhớ làn khói bay

Hình ảnh nàng dưới đáy ly cà phê

Nụ cười mỉm không che hết hàm răng bóng

 

Em thiên nhiên đóa hoa mùa hạ

Những giọt mưa đầu mùa sóng sánh chiếc ly không

Tình yêu trong sáng như tuổi mười sáu

Nỗi ngất ngây vô cùng

 

Mùa mưa làm sao ra khỏi hình bóng em…