gửi một người bỏ đi

Bùi Bích Hà, người bạn thân của tôi, hơn tôi 6 tuổi. Chị thông minh, trí tuệ, là người hoạt bát, năng nổ, giọng nói ngọt ngào, hiểu biết và tháo vát. Lịch trình sinh hoạt của chị bao giờ cũng đầy ắp, chị là một trong những tiếng nói được nhiều người mến chuộng của cộng đồng Nam Cali. Chị nói như chim hót trong vườn không hề lạc giọng. Chị làm việc như một con ong thợ, không biết đến mệt mỏi. Chị cứ tiếp nối năm này qua năm khác, không hề nghĩ đến chuyện từ giã cái sân khấu cuộc đời.Chị quên đếm sinh nhật đời mình.

Tình bạn của chúng tôi suốt hơn ba mươi năm, cười khóc với nhau. Dù chúng tôi không sống chung một thành phố, nhưng chúng tôi đã cùng viết văn, làm báo với nhau một thời gian khá lâu (Nguyệt San Phụ Nữ Gia Ðình- Người Việt). Khi hết làm báo chung, chúng tôi vẫn mỗi năm gặp nhau một tuần, thường là tôi xuống Cali với chị, đôi ba năm chị lên Seattle với tôi.

Một năm rồi đấy, thời gian đi nhanh lắm, nhất là với những người chịu cảnh mất nhau trong đời sống. Em không thể nghĩ ra cả năm nay chúng ta không gọi nhau, không nghe thấy tiếng nhau, không gửi tin nhắn cho nhau. Chuyện này quả thật quá khó khăn cho cả chị và em. Chị bây giờ chỉ là “hồn sương bóng quế” còn em vẫn đặt trong đầu những câu hỏi “Tại sao” rất ngu ngơ. Cuối cùng chỉ là những giọt lệ rơi xuống ly cà phê buổi sáng, giọt nước mắt trên lưng bàn tay mỗi lần đi bộ buổi chiều, là khoảng trống mênh mông mỗi lần đứng trên sân thượng nhìn xuống cái hồ trước nhà.

Xem thêm:   Xuyên Trà

Em nhớ chị nhiều lắm và em hồn nhiên tin là dù ở nơi đâu chị cũng rất nhớ em

nhật nguyệt

 

Người đi không hề quay đầu lại

gió thổi lá vàng bay thật xa

mình tôi trơ vơ quãng đường vắng

nhật, nguyệt nào đứng giữa hai ta. 

 

chênh vênh

 

Một năm không gặp mặt

Một năm không gọi tên

Một năm thư không nhắn

Chênh vênh giữa nhớ quên.

 

chiều ơi!

 

Bước từng bước từng bước

Buổi chiều, buổi chiều ơi!

Tiếng ai cười khúc khích

Ngoảnh đầu chiếc lá rơi.

 

nằm mơ

 

Gặp nhau ở trong mơ

Hai ta cùng tay nắm

Bước ra khỏi giấc mơ

Em nắm lấy tay mình. 

 

vũng nước buồn

 

Hôm đó chị bỏ đi

Em ngỡ chị quay lại

Nào ngờ chị như mưa

Ðể lại vũng nước buồn. 

 

hoa mộc liên

 

Tháng bảy hoa Mộc Liên

Nở thơm dưới mái nhà

Chị không còn gọi nữa

Ðể chia mùi hương xa

 

Em không còn gọi nữa

Rụng rồi… một đóa hoa. 

 

tháng bảy

 

Tháng Bảy ai ngồi nhớ ai

Câu thơ giọt lệ có dài như nhau

Tháng bảy sợi tóc cũng đau

Lược nào gỡ được nỗi sầu chẻ hai

Tháng bảy nắng cũng thở dài

Rụng bông hoa trắng rát vai áo người

Tháng bảy đi tìm tiếng cười

Nghe trong viên sỏi tiếng cười vỡ tan. 

 

áo và thơ

Xem thêm:   Nguyễn Thùy Song Thanh

 

Chiếc áo em tặng chị

Ai đang mặc bây giờ

Có cho tay vào túi

Tìm ra được bài Thơ

 

Bài Thơ gửi hôm đó

Chị đã kịp đọc chưa

Hay vẫn còn trong túi

Áo đã bị đem cho

 

Áo trên vai người lạ

Hơi chị còn vương hương

Bài Thơ chắc đang khóc

Khói nhang nào còn thơm

 

Bài Thơ và chiếc áo

Ðã bị lấy đi xa

Nhưng trên ngực của chị

Thơ cài một nhánh hoa.

 

TMT   – Tháng 7-14-2022