Trần Hoàng Vy tên thật Trần Vĩnh, sinh năm 1952, quê quán Quảng Ngãi. Tốt nghiệp Đại học Sư phạm. Trần Hoàng Vy làm thơ, viết văn khi còn là học sinh, sinh viên tại Sài Gòn.

Sau 1975 đăng thơ trên các báo trong nước và hải ngoại.

Đã in: Ngủ giữa vườn tiếng chim (1995); Miền thơ ấu (1996); Thơ gửi tuổi 17 (2000). Gần đây, nhà xuất bản Nhân Ảnh ở Canada đã ấn hành “Tuyển thơ Trần Hoàng Vy”.

Nhà thơ Du Tử Lê sinh thời nhận định về tập thơ này như sau: “Với trên 80 bài thơ viết bằng nhiều thể loại khác nhau và, không ít những bài thơ viết về song thân, bằng hữu hoặc nơi chốn (nhất là Quảng Ngãi, nơi tác giả sinh ra), được họ Trần chọn hình thức thuật-sự, với tất cả chân thành, chất phác, là những bài thơ có sức rung cảm, lay động tâm hồn người đọc.”

Trang Thơ đã một lần giới thiệu những bài thơ viết cho cha của Trần Hoàng Vy. Sau đây xin gởi đến các bạn một vài bài thơ của cùng tác giả viết cho mẹ nhân mùa lễ Vu Lan.

SAO KHUÊ

chọn một đóa hồng trong mùa vu lan…

 

những đóa hồng nhung hồn nhiên khoe sắc thắm

dịu dàng hồng bạch ướt sương

tôi đứng bên đường

ngẩn ngơ nhìn dòng người mùa Vu lan về hội…

cô gái trẻ chọn cho mình đóa hoa hồng đỏ

cài lên ngực áo thanh tân

chú bé đánh giày, chọn đóa hoa hồng bạch

bước đi dáng nhỏ ngại ngần!

đã rất lâu rồi… tôi không muốn chọn hoa

cha mẹ đôi bên đã không còn nữa

cài màu trắng… xót xa

màu hồng đã có cháu, con tôi chọn lựa?

hôm nay đứng trước những đóa hoa hồng

tôi nhìn trời xanh, mây trắng

những dòng người thầm lặng

có ai… chẳng thật lòng nghĩ về cha mẹ không?

mỗi người một chọn lựa

ngày xưa bên bậc cửa

mẹ già mỏi mắt chờ con

giờ mẹ không còn nữa,

mới nhận ra mình đóa- hoa- chờ- mong

giá mà được chọn

tôi trở về quỳ bên gối mẹ tôi

tôi trở về cõng cha đi tắm

và tặng người đóa hồng xanh- tinh- khôi!… 

Vu lan mùa viễn xứ 2017

Xem thêm:   Phạm Chi Lan

 

có một ngày

con ru mẹ ngủ

 

Cái ngày con ru mẹ ngủ đến từ hôm qua, tháng qua, năm qua…

Con không nhớ nữa

Khi mẹ bát tuần,

Tóc trắng màu mây?

 

Chợt buồn mỗi khi mẹ lẫm chẫm đi. Mẹ té

“Trẻ khôn qua, già lú lại”

Bát cơm mẹ ăn,

Hạt rơi, hạt vãi…

 

Chỗ mẹ nằm,

Lúc ướt, lúc khô?

 

Mẹ vắt kiệt sức mình,

Từ thời thằng hai, thằng bảy… con chín

Ðến tận út mười hai

Mẹ giờ chuối… nẫu chín!

Các con nhìn, mắt ướt, tay nâng.

 

Mẹ kể chuyện xưa cùng cái mền, cái gối

Ngày gióng gánh, quằn xiêu dáng mẹ

Mớ rau nhàu nhĩ, đỏ mắt cá ươn

Mẹ sợ nhà ta chiều nay hết gạo

Tiếng súng bìa làng, mẹ quặn thắt tim…

 

* * *

 

Thời buồn tan trong bóng mây

Theo con nước trôi ra biển

Nỗi cơ cực vẫn còn hiện diện

Con cháu giờ tựa cánh chim bay!

 

Mẹ có khi một mình đối bóng

Ngọn đèn lắt lay ngọn đèn gầy

Con xa mẹ vài trăm cây số

Mỗi bận về quỳ bên gối mẹ đây.

 

Con gội đầu cho mẹ như ngày xưa mẹ gội…

Ðút từng muỗng cháo, chén cơm

Lại dỗ như ngày xưa mẹ dỗ

Mừng tuổi người phong bao đỏ thơm.

 

* * *

 

Chiều nay con ru mẹ ngủ

Rưng rưng một chiếc lá vàng rơi

Con chim vịt kêu chắc là chim gọi mẹ?

Mẹ cười, mẹ hát ầu ơ…

 

“Mẹ nuôi con biển hồ lai láng

Con nuôi mẹ con tính tháng tính ngày”

Dẫu biết lòng con không tính năm tính tháng

Vẫn sợ tờ lịch vô tình xé ở trên tay!

 

Con níu lời ru. Chợt lo lời ru bay vào gió

Sợ tóc mẹ lẫn vào chiều mây trắng

Mẹ bệnh, không đứa nào chia bệnh được

Trách móc, dỗi hờn, không gì mẹ với con…

 

Con gửi giấc ngủ mẹ vào nhà xưa trầm trầm nhang khói

Chút ẩm mốc lòng con. Căn phòng vắng

Bỗng chắc lưỡi con thạch sùng

Mẹ hỏi: Có đứa nào về với mẹ nữa không?..

 

Xem thêm:   Nguyên Giác

nghe kinh lạy mẹ

( Nhân Tiểu tường của Mẹ)

 

Tiếng kinh cầu. Mẹ nơi đâu?

Khói trầm nhang, Mẹ ảnh mầu lung linh.

Con quỳ lạy, mắt mẹ nhìn

Những hoa, những trái, con tin mẹ về?

Bao nhiêu Phật độ, bến mê

Bấy nhiêu con, gánh nặng nề mẹ xưa

Ðời người sũng lạnh gió mưa

Dưới hai thước đất, đo vừa nhân gian

Nghe kinh tâm động, bất an

Con quỳ lạy mẹ ruột gan rối bời…

Biết âm dương… đã vợi vời

Tiệc chay, liệu mẹ có mời cùng…cha?

Lòng con kỉnh chút hương hoa

Nghe kinh lạy mẹ. Dâng quà báo ân…