Tô Thẩm Huy thông thạo chữ Hán, thường bình thơ và dịch thơ của Lý Bạch, Đỗ Phủ, Trương Nhược Hư… Huy cũng làm thơ, phần nhiều cho bạn bè – như Cao Đông Khánh, Cao Xuân Huy.

Xin nghe Huy tâm sự: “Tôi có hai người bạn họ Cao. Cao Đông Khánh và Cao Xuân Huy.  Cả hai đã không ai bảo ai lần lượt từ giã trần gian quay về cõi ban sơ mộng mị.  Một Khánh hay nói với bạn bè: Tao thương mày quá, cả ngày uống rượu say rồi đọc thơ sang sảng.  Thơ Khánh như cuộc đời Khánh, tràn trề sức sống, chan chứa yêu đương cái cuộc trần gian lúc nào cũng vui như Tết trong lòng, ngay cả trong những nghịch cảnh bị công an hay hải tặc đánh đập, cầm búa gõ vào đầu.  Một Huy cả ngày nói không quá vài chữ, chỉ cười…  Khánh chết, tôi hay ngồi uống rượu một mình.  Ngồi uống rượu mà giọng Khánh đọc thơ vang vọng trong lòng, tôi viết mấy bài thơ nhớ Khánh. Huy bỏ đi, tôi không mấy khi uống rượu nữa. Đầu mùa Hạ năm nay tôi nhập thất, tịnh khẩu 10 ngày không nói năng, đang ngồi thiền ở Kaufman, bỗng nhớ Huy, nhớ những ngày Huy về Houston đóng kịch cho đài TV Hồn Việt, những sáng thức dậy thấy Huy đã dậy từ bao giờ, đang ngồi xếp bằng trên sàn nhà, nở nụ cười sáng rỡ cả ngày, tâm tôi chợt xao động, bèn làm bài thơ nhớ Huy.  Chép ra đây để cùng nhớ Huy, nhớ Khánh.”

Mời các bạn đọc và cùng chia sẻ trong buổi đầu Xuân. SAO KHUÊ

Xem thêm:   Phùng Cung

Ở Houston Uống Rượu, Đọc Lý Bạch

Nhớ Cao Đông Khánh

 

Thơ về nắng sáng lừng bay

Gấp đi cánh phượng cho ngày rang ra

Hồ Dzếnh

 

Ðã bỏ ta đi khuất,

Ôi ngày hôm qua, bỗng dưng vội bỏ ta đi mất !

Buồn lòng ta mấy nỗi,

Ôi ngày hôm nay, bỗng dưng ngập lòng ta nhớ nhung chất ngất!

 

Gió ngàn gió ngàn trời thu hề nhạn bay cao vút

Rót rượu một mình lòng trống trải bốn bề

Văn chương nghìn năm hề mang mang hào phóng

Thơ rạng rỡ về lấp lánh núi sông

 

Hứng chí hề ý bay bổng

Muốn lên tận trời xanh ngắm nàng Hằng Nga xinh như mộng

Rút gươm sẻ nước, nước vẫn chảy một giòng

Nâng ly đoạn sầu, sầu buộc càng day dứt

 

Sá gì cõi nhân gian chuyện không đầu không đít

Sớm mai ra khơi hề đạp thuyền xõa tóc

Nhớ bạn hề rượu uống mãi chẳng say

Khánh ơi Khánh ơi thơ Khánh hề nắng sáng lừng bay!

 

Nhớ Thơ,

Nhớ Cao Đông Khánh

(trích đoạn)

 

Tao một bữa ngồi yên như bàn ghế

Nhớ mày cười con mắt đỏ đường gân

Mấy kẻ sống chết cho độc lập tự do

Mày sống chết cho nắng mưa cho bè bạn mấy thằng giang hồ

 

Tao một bữa nhớ mày phanh ngực áo

Trời Xuân phân mày đứng thẳng thăng bằng

Ðòi phải quấy đôi điều cùng đất trời mưa nắng

Tao một bữa nhớ mày cầm lòng tửu đồ đi rong chơi say đắm…

 

Xem thêm:   Trần Dạ Từ

Tao một bữa nhớ mày hàng răng sún

Mắt một con hăm hở ngó cuộc đời

Tụi nó du tử kết bè thi sĩ đi lê lết chỗ này chỗ nọ

Phân tách thơ mày bốn điều năm lẽ thế nào là thơ hay

Cầm một chút duyên dáng đi cua con gái nhẹ dạ

Cũng mừng cho nó

Mày đọc thơ sang sảng chẳng có con nhỏ nào mê mày hết

Cũng mừng cho mày

Tao mới ở Cali về nghe nói ông Mai Thảo khen thơ mày hay nhất hải ngoại

Cũng mừng cho ổng

Nói giùm tao mấy lời khen chê ăn nhậu ở chỗ nào

Tao đọc thơ mày thấy lửa cháy hừng hực

Rót tao thêm ly rượu lô can uống cho lở luôn bao tử

 

Tao một bữa nhớ mày, Sài Gòn mưa như chớp

Mày xàng xê ngồi nhậu ở ngã sáu ngã tư

Nhớ mái ngói âm dương, nhớ chùa miễu cũ

Chiếc xe đò chở hết tới ủ ê

 

Tao một bữa nhớ mày, Sài Gòn những đêm hè oi bức

Nhớ ngực em thao thức từng hột mặn mồ hôi

Nhớ giới nghiêm, quá giờ, vô trong bót ngủ ngồi

Nhớ gái Cổ Loa, lỡ một lần, thôi cho lỡ luôn

 

Tao một bữa nhớ mày Sài Gòn những ngày nắng ấm

Em đạp xe mini trời gió mềm khép hở  thịt da

Nhớ Bàn Cờ, Gia Ðịnh, cầu chữ Y yêu kiều tẽ ngã ba

Tao một bữa nhớ thơ mày, nhớ Sài Gòn rạo rực

 

Tao một bữa nhớ mày, vợ con thương yêu rất mực

Một bữa mày đi mười mấy ngày ròng

Quần áo tả tơi về nhà hỏi vợ:  Em còn thương anh không?

Cho anh vô nhà tắm rửa thay đồ đưa em đi coi hát bóng

Hay hết thương rồi, mình chia tay anh ra sông đi tắm

 

Xem thêm:   Nguyễn Phan Thịnh

Tao một bữa nhớ mày thương yêu vợ con từ ngực son lá cỏ

Con Hạnh, con Hương kêu pappy ngồi nựng trong lòng

Sung sướng nhất trần gian người đàn bà mày yêu thương ôm ấp

Cờ xí tung bay mày dạy vợ đằm thắm ái ân

 

Tao một bữa nhớ mày đi lang bang giữa ngọ

Trời mùa hè, lửa đốt ướt không trung

Lái xe van bít bùng, không máy lạnh nóng như nung

Ði bỏ báo mồ hôi đổ ròng ròng mày cười nói: cho khoẻ, khỏi tập thể dục

 

Mày móc túi có được đâu năm chục

Dẫn tao sang Brodard ngồi nhậu đĩa tiết canh

Tao một bữa nhớ mày dân chơi Lục Tỉnh

Ðứa nào nói mày là xì thẩu nó là thằng ngu…

 

Tao một bữa nấu một nồi bouillabaisse

Có tôm cua sò hến có saffron

Có vang tây bè bạn tứ lung tung

Nhậu một bữa, thiếu mày, say quá cỡ

 

Mày một bữa nằm im như giun dế

Tao một bữa ngồi im như bàn ghế

Nhớ mày mà không muốn khóc bữa nay.

 

Tao một bữa thèm nghe thơ mày đọc!

* Những chữ in nghiêng trích thơ Cao Đông Khánh.