Thơ Tháng Tư ở đây là thơ của Nguyễn Hàn Chung. Anh người gốc Quảng Nam. Tuổi nhỏ ở quê nhà, từng sống qua thời chiến tranh, làm nghề dạy học, sang Mỹ năm 2006, hiện sống ở Houston, TX. Nguyễn Hàn Chung làm thơ từ trước năm 1975. Anh đã từng có mặt trên các tạp chí Khởi Hành, Đối Diện.

Tác phẩm của Nguyễn Hàn Chung mang tên rất lạ Nói Hộ Phù Du (2002), Nghịch Lưu Của Tuổi (2011), Dự Cảm Rời (2016), Lục Bát Tản Thần (2018), Mót Chữ Trong Kinh… Phần lớn có vẻ bỡn cợt mà cũng rất trí thức.

Ra hải ngoại anh tiếp tục viết, tự làm mới thơ mình, trở thành một trong những tác giả có nhiều người đọc. Sở thích và tài năng của anh là ở sự pha trộn các giọng điệu khác nhau: hài hước và trữ tình, đùa cợt và bi hận. Đó là một thứ thơ gạt bỏ các cảm xúc thông thường, làm cho ngôn ngữ trở nên trần trụi, thấm đẫm các hoàn cảnh bi đát, không từ bỏ bất kỳ một góc nhìn nào, tiếp cận sự thật không nhân nhượng, với các phương ngữ, các tiếng lóng, các kinh nghiệm dưới đáy xã hội và bình dân cùng cảm xúc cá nhân. Những nét đó cũng tìm thấy trong Thơ Tháng Tư của anh. SAO KHUÊ

ngày về xứ

 

Xứ người quen lạ không cần biết

Nghe tiếng sà vô quất mấy câu

Một bữa đã thành tay bạn cũ

Không bao giờ gặp, có sao đâu

 

Xem thêm:   Tháng Tư trong hồi ức

Chẳng còn phân biệt Nam Trung Bắc

Cũng chẳng đôi co đạo với đời

Ngóng chuyện biển Đông thù cướp đảo

Trẻ già ai nấy máu như sôi

 

Vợ bỏ hề chi buồn một phút

Chồng hư nhăng nhít kệ thây đời

Cúi xuống bàn chân buồn số kiếp

Mình nghèo nên phải chịu mà thôi

 

Chiu chắt mươi năm về một cú

Bạn xưa xe cộ chạy um làng

Thảng thốt bao người say đánh chén

Nói xàm bí tỉ bất buồn khan

 

Nhà mẹ tấm phên còn lủng lỗ

Thằng bò con bướm ốm tong teo

Sân khấu dăm ba thằng nhọn mỏ

Phường tuồng tru mãi mấy câu điêu

 

Bạn hỏi cớ gì sang nước Mỹ

Khi đầu hai thứ tóc loe hoe

Trả vốn lời ngay không ngẫm nghĩ

Không đi uổng phí cái chuông rè

 

Xứ người đất khách quê người khác

Lăn lộn mười năm cũng xứ mình

Ngày trẻ lăn đùng ra kiếm bạc

Về già ráng rẩm cái linh tinh

 

Không có tiền to mừng chú bác

Thôi thì tiền cắc xả loanh quanh

Bạn rủ tưng bừng ta cáo bệnh

Ngày về nước Mỹ khỏi tanh banh

 

Đừng trách người xa sao thiếu sót

Thơ rời trăm cuốn đã hư danh

Sài Gòn đêm 4/4/16

 

tháng tư

 

Tháng tư nhớ chết màu hương cũ

nhớ chuyến tàu di tản chớm khuya

em mắt quầng thâm buồn ủ rũ

anh bám thân tàu .Con sóng kia

 

Xem thêm:   Viết cho Sài Gòn

Tháng tư từ đó mưa không ướt

đất dưới chân đen đến lạnh lòng

nghe khúc hùng ca mà khát nước

triều dâng sa mạc vẫn khô rang

 

Tháng tư buồn đứt đuôi nòng nọc

tiếng ngụy găm đau mỗi ngọn đèn

lòng chợt già như người đứng tuổi

chờ người thắng cuộc gọi kêu tên

 

Tháng tư đạp chiếc xe đầm cũ

ngơ ngác hồi lâu trước cổng trường

một lớp đỏ người trương áo mũ

một lớp âm trầm trước đại dương

 

Tháng tư mới đó mà xa biệt

những hận và vui đã lộn phèo

nỗi nhớ chảy tràn qua giới hạn

lòng xưa cũ ấy quá rong rêu

 

Tháng tư về lại không quay lại

quay lại làm sao được nỗi mình

em đã nghìn năm chìm sóng biếc

hồn người chết ức có siêu sinh ?

2.30. AM 2/4/2017

ra tư chợt nhớ

 

Em tất tưởi theo đoàn người rồng rắn

mặt bẩn bùn lem luốc tiểu thơ ơi

đứa em út trong tay thon khóc thét

chiếc quần loe te tướt hết trơn rồi.

 

Trong mắt kẻ tình si ta có lửa

cái vẫy tay cũng rụi tận trong lòng

biết hai đứa còn đứa nào qua ải

và đứa nào ngã xuống cuộc đào vong.?

 

Và từ đó ta và nàng xa biệt

thời điêu linh không cả một tờ thư

chàng thi sĩ cày năm sào ruộng khoán

đêm qua chiều lầm lụi buồn ngất ngư!

 

Xem thêm:   Đinh Trường Chinh

Nhớ em chớ chẳng nhiều đâu, thỉnh thoảng

lúc bầy trâu hợp tác xã sật sừ

lòng thức chạy theo đoàn người hoảng loạn

mặt bẩn bùn lem luốc buổi chia ly.

20/4/17

 

tháng tư ma

 

Tháng tư ma lội đầy sông biển

ma cụ già ma bồng bế sơ sinh

ma ngã xuống mắt trừng không chịu nhắm

ma chìm sâu đáy nước hóa u linh

 

Đừng nhắc tới tháng tư đừng nhắc nữa

ta bảo ta ta chẳng chịu khứng lời

ta cứ mớ xác người treo lủng lẳng

ta cố chùi không sạch bụi tro rơi

 

Người cầm súng tháng tư còn bao nữa

thắng hay thua cũng hóa khói bay rồi

người chinh phụ nhăn nheo ngồi tựa cửa

nhiều đêm hè nhìn chết đóm ma trơi

 

Ta forgive không bao giờ forget

mỗi tháng tư lòng không thể yên hàn

Ta mong mỏi ma đầu thai kiếp khác

vẫn chực chờ trong tiếng sóng âm vang!

2/4/2022