Sự kiện đẫm máu Thiên An Môn diễn ra ngày 4 tháng 6. 1989, đến nay là đã 33 năm. Ba mươi ba năm nhưng thế giới chưa quên được mặc dù chính quyền Cộng Sản Trung Quốc muốn xóa đi. Nó vẫn sống trong trí nhớ mọi người, trong tiếng nói, khúc ca, lời thơ cùng với mặt trăng, mặt trời. Thơ kỷ niệm Thiên An Môn trên văn đàn quốc tế thì nhiều lắm. Tháng 6 tưởng niệm Thiên An Môn, xin trích đăng lại thơ của Bei Dao, Shi Tao (Nguyễn Mạnh Trinh dịch) và thơ một vài tác giả Việt Nam. SAO KHUÊ

BEI DAO

bài thơ tháng sáu “june”

 

“Nguyên cuộc đời tôi

sẽ không bao giờ sống qua được tháng sáu

tháng sáu khi trái tim tôi ngừng đập

khi thơ tôi ngưng thở

khi người tôi yêu dấu

chết trong vũng máu đang mơ

 

Tháng sáu mặt trời lửa dãi thiêu cháy làn da

Xé toang sự thật tự nhiên của thương tích tôi

Tháng sáu con cá lao khỏi biển máu đỏ

Trôi tấp vào chốn khác của giấc đông miên

Tháng sáu, trái đất quặn mình, sông rạch lặng tiếng

Chồng chất ngàn ngàn lá thư

không thể gửi đến cho những người đã chết”.

 

Nguyễn Xuân Thiệp

chiều qua

thiên an môn

 

Chiều qua Thiên An Môn

nghe tiếng dội từ gỗ đá

từ một mặt trời lặn tắt

.

chiều qua Thiên An Môn

chợt nghĩ tới em

trên đại lộ Trường An ngày ấy

cùng chàng níu tay nhau

đứng lặng. nép vào góc phố

rầm rập những chiến xa

giẫm nát thân người

và súng nổ

những đám mây. quỷ. trôi

trôi. trên trời. cao

.

Chiều qua Thiên An Môn

gọi tên những người yêu nhau

thất lạc

giờ đây

giữa phố Tàu. ở vịnh San Francisco

hải âu kêu

người cúi mặt

không còn. không còn gì nữa

.

Chiều qua Thiên An Môn…

 

Xem thêm:   Nguyễn Tuyết Lộc

NGÔ MINH

hoàng hôn trên quảng trường

thiên an môn

 

hoàng hôn ảo chợt vàng chợt tím

chợt đỏ bầm màu máu dần loang

quảng trường rộng bóng người như kiến

Thiên An cửa đóng im lìm

 

gió vừa hú hay tiếng người đất vọng

hay tiếng xích xe nghiến hồn người

những quầng nắng bốc lên trời đỏ rựng

bao nhiêu mưa để gột rửa, người ơi

 

Cố Cung trăm năm ngai vàng trống vắng

sao còn say quyền lực bạo tàn

hoàng hôn thức triệu nghìn           

                                        nến thắp

lừng lững bóng ai như những      

                                        oan hồn

 

tôi bước vội cùng người về

                                      phố chật

mong qua đêm cho nắng sáng quảng trường

Bắc Kinh, 11-5-2005

LƯU DIỆC VŨ

cuộc thảm sát

 

“Cuộc thảm sát hiện hình

trong đất nước của chế độ không tưởng

Nơi mà Thủ tướng lạnh lùng

Một đống ngôn từ làm hắt hơi theo lời nói

Tuyên bố thiết quân luật và siết chặt

Bộ máy chế độ già nua không răng

mà như nghiến chặt chuyển động

Có những người cả gan không cam chịu

và từ chối sự nhảy mũi

Hàng ngàn người gục ngã đầu trần không vũ khí

Những xe bọc sắt sát nhân tắm máu

Khạc lửa vào những ngôi nhà

mà cửa chính và cửa sổ bị đóng chặt

Ðánh bóng đôi giày bốt lính bằng váy đàn bà

đôi giày đinh chưa từng run rẩy

của người máy không tim chưa bao giờ xao động”

 

Xem thêm:   Trần Mộng Tú

SHI TAO

“requiem”

“cầu hồn”

(chiêu niệm cho những người nằm xuống ngày 4 tháng 6):

 

“Không phải sự sống mà là nỗi chết.

Dưới bầu trời tím ngắt của ngày tận thế.

Ði thành toán.

Thống khổ dẫn đường về đằng trước thống khổ

Tận cùng của căm hờn là nỗi hờn căm

Mùa xuân khô hạn trôi qua

Ðại họa căng ra không đứt

Con đường trở về có khi là phải biệt xứ

Không phải thượng đế mà là trẻ thơ

Giữa âm thanh đe dọa của nón sắt

Nói lời nguyện cầu

Những hiền mẫu nuôi dưỡng ánh sáng

Bóng tối lại làm họ đứt hơi

Ðá tảng lộn nhào, kim đồng hồ quay ngược

Mặt trời hình méo bầu dục hoàn toàn ngự trị.

Không phải thân xác các bạn mà linh hồn các bạn

Thế nào cũng chung nhau ngày sinh nhật mỗi năm

Các bạn đồng niên tuế.

Yêu thương đã hình thành từ nỗi chết

Trong miên viễn bước đồng hành

Các bạn ôm nhau siết chặt nhau

Cuộc thảm nạn ghi tên tử biệt.