Ngọc Dũng tên thật là Nguyễn Ngọc Dũng, sinh ngày 16-10-1931 tại Hưng Yên. Trước năm 1975, Ngọc Dũng là một khuôn mặt nổi bật của hội họa Miền Nam, đặc biệt trước thời điểm nhóm Hội Họa Sĩ Trẻ xuất hiện. Từ năm 1953, ở Hà Nội, ông đã bày tranh chung với Duy Thanh, nhưng sau khi di cư vào Nam, ông mới thực sự nổi tiếng. Đinh Cường, bạn của Ngọc Dũng, ghi nhận: Anh đã làm nhiều thơ, và tôi đã sưu tập cho anh vài chục bài đăng rải rác ở các báo Văn Nghệ, Thế Kỷ 20 ở Sài Gòn những năm 60. Anh còn được giao toàn quyền chăm sóc tạp chí Thế Kỷ 20 do Trần Hồng Châu (Nguyễn Khắc Hoạch) chủ biên là một tạp chí tôi cho là đẹp và sang trọng nhất thời đó, mà anh cũng nói là rất hài lòng, vì sửa từng lỗi nhỏ một.

Thơ Ngọc Dũng có nhiều nét siêu thực và màu sắc của một bức tranh huyền ảo. Trong sổ tay ngày nào của Đinh Cường còn ghi:

Sau cơn mưa, khói mặt đường bốc lên

trưa mùa hè buồn bã

tôi trở về, sau khi đến thăm

người họa sĩ nằm bệnh

mấy ngón tay tài hoa

miết trên mặt bàn

Nam Mô A Di Đà Phật

(Ngày 5 tháng 7 năm 2000)

Cũng Đinh Cường đã đưa ra nhận xét: Anh thương cây cỏ và chim chóc, anh nói trồng những khóm bông như vẽ một bức tranh vậy. Và những bầy chim kia có hay rằng người xây nên thành phố thơ mộng cho chim đã bỏ dở dang một công trình của Hoàng Tử Bé. Anh luôn thơ mộng như tranh anh vậy. Ngọc Dũng ra đi đã ngoài hai mươi năm, Đinh Cường cũng đã ra đi. Hôm nay, dưới bầu trời của mùa thu nhiều mây, xin đăng lại mấy bài thơ của Ngọc Dũng, cũng là để tưởng niệm hai họa sĩ với hồn thơ ảo diệu.

Xem thêm:   Thơ Tháng Tư

SAO KHUÊ

 

tiếng hát

của mặt trời

 

Hãy gỡ đều cho sợi tóc dày

Cùng một lần cho tiếng hát nhịp thấp xuống

Với dòng sông nước cuốn chảy mòn

Nước chảy cuốn mòn xô tới chân em

Từng dạ khúc

Và tiếng khóc nhỏ theo từng khúc một

Từng chút em từng giọt mưa mau.

 

Ðó là bãi cát trầm mình là tiếng động

Của một loài rêu mun

Từ đỉnh tháp

Bàn tay xòe hết không gian

Rồi úp mặt nhìn cùng suốt thân thể.

 

Ðó là sự hủy diệt của một chiều ánh sáng

Khi mặt trời sắp mọc khi mặt trời lặn xuống

Biển xô nhanh từng lớp cỏ dài

Ðó là sườn núi cô đơn và bí mật.

30 Tháng Giêng, 1961

 

cánh tay của biển

 

nước biển xanh huyền bí

như hơi thở vào nhau

khắp mình thân thú dữ

 

em là ngôi sao cuối cùng

 

trong giấc ngủ nhỏ bé

vòm trời và biển động

mái tóc đàn quạ khoang

trong mắt em lân tinh

 

em là ngôi sao cuối cùng

 

trong giấc ngủ nhỏ bé

cho nhàu nát mặt mũi

ngôn ngữ trở thành người

hãy nhắm mắt thật kỹ

dạ khúc đàn chim bay

Đinh Cường

chiêm bao

 

nhưng hơi thở vẫn rì rào

anh muốn hôn em như một giấc chiêm bao

anh sẽ hôn em lên mái tóc các vì sao

hôn rất khẽ

 

em biết không

buổi chiều ấy bơ vơ như gạch ngói

từng phiến đá nhìn buồn

khoảng rộng ấm dần môi kính vỡ

khởi vào em như bánh xe lăn

 

Xem thêm:   Ngu Yên

vết chém

 

1.

vùng cát ấy mênh mông chiều biển buốt

vào theo từng ngón tay em

có nghe chăng

tiếng kêu hốt hoảng của một thành phố chết

và lớp xương khô đã mục dần

ngôi mộ này anh kết lấy vòm hoa tưởng tượng

và một chút màu đen phủ kín đêm

và một chút linh hồn ngó trắng mãi

có nghe chăng có nghe chăng

 

giòng suối chảy hoàng hôn vào đôi mắt to vòng quấn lấy

từng giọt nước hiền hòa ngủ kín khuôn mặt em

theo bước nhỏ ngoại ô đêm lòe sáng chói

con ngõ đèn soi vào cuối cùng anh

đốm lửa nhòa tan búi cỏ rừng

em tới đó

 

2.

một vì sao lạ vút biến đâu

như vết chém còn mang dấu thù hận

như đêm mãi khép dần cánh cửa vào nhau