Khalil Gibran, thi sĩ người Liban. Ông sinh ngày 6 tháng 1 năm 1883 tại Syria-Balan, ông mất 10 tháng 4 năm 1931 (48 tuổi) tại New York – Mỹ. Ông nổi tiếng trong hai tác phẩm thơ: The Prophet và Broken Wings.

The Prophet được phổ biến và nổi tiếng trong những năm 1930 và một lần nữa trong trào lưu chống văn minh xã hội vào những năm 1960.

Khalil Gibran là một trong ba nhà thơ có sách bán chạy nhất của mọi thời đại cùng Shakespeare và Lão Tử.

Trần Mộng Tú chuyển dịch hai bài Thơ nổi tiếng của Thi Sĩ trong The Prophet, mà hầu hết người yêu Thơ đều đã đọc qua.

Khalil Gibran

Hôn Nhân

 

Hãy yêu nhau hôm nay và mãi mãi

Ở bên nhau cho tới ngày thinh không Chúa gọi

nhưng chúng ta sẽ không trói buộc nhau

tình như gió nhởn nhơ ca hát

giữa khoảng cách hai ta

không một vướng mắc nào

 

Cho nhau trái tim

nhưng đừng cất giữ

đừng biến nhau thành sở hữu riêng tư

hồn là bờ bãi

tình yêu là biển

hãy để biển luân lưu hạnh phúc

giữa hai bờ.

Ta sẽ rót cho nhau đầy chén rượu

nhưng này em ta chẳng uống chung ly

mỗi giọt rượu một hương thơm riêng biệt

mỗi chiếc ly riêng ánh pha lê

Anh sẽ sẻ cho em chén cơm anh có

em đơm cho đầy vào bát của anh

nhưng ta sẽ chẳng cùng ăn chung bát

một bát cho em một bát cho anh

Như bản nhạc cùng rung lên bài hát

mỗi nốt đàn có một tiết tấu riêng

nốt thấp nốt cao từng phần âm điệu

như tính tình anh và hạnh kiểm em

 

Như cây cột trong nhà thờ riêng rẽ

đứng cách nhau cả một bức tường

mỗi chiếc cột có riêng một góc

vẫn chung vai giữ vững giáo đường

 

Anh sẽ là cây tùng cho em là liễu

mình mọc cạnh nhau

nhưng không lấn sang nhau

trong một chỗ riêng tư ta càng gần gũi

không lấy bóng mình mà che mất đời nhau.

 

Xem thêm:   Cường quốc "lú"!

On Marriage

Author: Kahlil Gibran

 

You were born together, and together you shall be forevermore.

You shall be together when the white wings of death scatter your days.

Ay, you shall be together even in the silent memory of God.

But let there be spaces in your togetherness,

And let the winds of the heavens dance between you.

 

Love one another, but make not a bond of love:

Let it rather be a moving sea between the shores of your souls.

Fill each other’s cup but drink not from one cup.

Give one another of your bread but eat not from the same loaf

Sing and dance together and be joyous, but let each one of you be alone,

Even as the strings of a lute are alone though they quiver with the same music.

 

Give your hearts, but not into each other’s keeping.

For only the hand of Life can contain your hearts.

And stand together yet not too near together:

For the pillars of the temple stand apart,

And the oak tree and the cypress grow not in each other’s shadow.

 

Con Cái

 

Con của bạn đâu phải là con bạn.

Chúng là con trai con gái của đất trời

Chúng vào đời lối qua nhà bạn

Nào phải đâu chúng từ bạn mà ra

Chúng ở chung nhưng thật sự không phải của ta

 

Hãy cho chúng yêu thương nhưng đừng cho tư tưởng

Chúng có tư tưởng riêng tự bộc ra

Cho chúng ngôi nhà nhưng đừng khép cửa

Ðể linh hồn chúng có chỗ bay xa

Hồn chúng sẽ bay tới căn nhà khác

Bạn sẽ không thể vào được dù trong giấc mơ hoa

 

Hãy cố nương theo

Nhưng đừng bắt chúng giống mình

Vì ngày hôm qua không thể là ngày hôm nay

Chẳng ai muốn đi lùi về quá khứ

Ngày đã qua đi đừng cố giữ

 

Bạn là cây cung con bạn đặt mũi tên trên đó

Người xạ thủ vươn mình nhắm đích thật xa

Cái vạch nhắm trên con đường vô định

Cung hãy hân hoan uốn mình cùng xạ thủ

buông ra cho mũi tên lao xa

 

Người xạ thủ dẫu yêu đường tên bay xa tít

vẫn nhớ một thời cung đã cho nương thân.

 

Xem thêm:   Trần Hoàng Vy

On Children Poem

 

Your children are not your children.
They are the sons and daughters of Life’s longing for itself.
They come through you but not from you,
And though they are with you yet they belong not to you.


You may give them your love but not your thoughts,
For they have their own thoughts.
You may house their bodies but not their souls,
For their souls dwell in the house of tomorrow,
which you cannot visit, not even in your dreams.
You may strive to be like them,
but seek not to make them like you.
For life goes not backward nor tarries with yesterday.

You are the bows from which your children
as living arrows are sent forth.
The archer sees the mark upon the path of the infinite,
and He bends you with His might
that His arrows may go swift and far.
Let your bending in the archer’s hand be for gladness;
For ev
en as He loves the arrow that flies,
so He loves also the bow that is stable.

(Kahlil Gibran, The Prophet)