Joseph Huỳnh Văn (1942 -1995) là một tiếng thơ lạ và ẩn kín. Thơ Joseph Huỳnh Văn đăng tải trên đặc san Nhã Tập và Tập San Văn Chương tại Sài Gòn vào những năm 1972-1974 và được nhà Giấy Vụn của Lý Đợi in lại năm 2011 ở Sài Gòn. Lý Đợi đã nhận định như sau: “Joseph Huỳnh Văn, một “người-thơ” mà cách đây khoảng hai thập niên trước, khi tôi lần đầu chạm ngõ những bồi hồi chữ thấm đẫm “máu lệ chứa chan”, những bài thơ rung vang “khúc cầm dương sầu quý phái” của ông; tôi đã chạm vào một bàng hoàng xao xuyến, vì lúc ấy,  thấy, dường như đây chính là một thi sĩ – trong ngữ nghĩa cao quý nhất của thi ca – toàn tòng, một tâm hồn mơ huyễn chìm khuất giữa điêu linh và ảo ảnh, rồi những tinh huyết tràn ra trên những dòng thơ – những tiếng nấc nghẹn, những siết rên – qua đó tạo dựng một thế giới (mang nhiều tính âm) thâm trầm như bí tích, sang cả như giọt lệ điêu-linh-lần-đầu của tình nhân, đẹp-(như)-đau-thương…trong ngôn ngữ thi ca của mình và hơn thế, kiến tạo một thẩm mỹ khác?!?

Hôm nay mùa thu lại đến qua lời thơ của JOSEPH HUỲNH VĂN. Mời quý vị đọc.

SAO KHUÊ

độc khúc

Têrêxa Tên Của Em Trong Đám Lá Khô

 

Têrêxa

Ôi tên em

Têrêxa trong đám lá khô

Mùa thu mở cửa mộ vàng

Reo lời thơ ấp ủ

khắp đồng hoa trắng xoá tên em

Têrêxa bát ngát…

Ðốt hết chiều tà

lặng lẽ hát bên rừng hiu quạnh

gương mặt em lặng lẽ vừng trăng

Xa vắng

“ Têrêxa “

lá khô thì thầm

“Têrêxa” rưng rức sầu quanh nắng

Người nghe chăng trong gió “Têrêxa”

Ôi! hương cỏ

Mùa thu về đỏ ối đồng trinh bạch

Cỏ non dày khắp mặt đất thương đau

hồn sầu lên xanh

quanh chân nàng nhẹ bước

Mùa nước mắt không tan trên lá “Têrêxa “

sầu khúc chiều tà

ngân vang hồn đá cổ

gặp tên em khắp máu tuyết mênh mông

ngày băng giá tuôn rơi thương nhớ

tên của em tan vỡ ngực trời chiều

“Têrêxa “ mãi mãi xót thương

lời tuyệt vọng đóa môi sầu bừng nở

Tên của nàng mờ mịt trong mưa

Mưa, Mưa, Mưa

Mưa buông ngàn nụ tím giữa hoàng hôn

Ôi Hình Bóng…Tấm Gương Xe Vỡ Nát

Chuyến xe chiều rải rác tên em

nghiền nát mộng

lòng đường buốt nhức

Têrêxa

Mưa, Mưa, Mưa, Têrêxa

Xa khuất

buổi chiều dày đặt xuống trên vai

một hành khách mang tên người ở lại

đi,

đi mãi…

đi mãi theo hoàng hôn

Lớp đá mây xây chân chiều mênh mông

lòng tháp đỏ vùi chôn tên nàng:

“Têrêxa “ hoa lá bàng hoàng thức dậy

gió bão dạt dào thức dậy

lòng anh thức dậy nát tan

buổi chiều vang trái tim lá non

run rẩy:

Ðọc giữa lòng sáng mai

Têrêxa, chút nắng mong manh

anh để lại trên chiều

một ngày kia mong chờ như huyệt mộ xa xôi

dưới đồi sao băng lặng lẽ

chút nắng tà yếu đuối không phai

Ôi! tên ai

xanh mãi lòng bóng tối thương đau

Têrêxa tên em

Sầu

sâu thẳm

hoa rủ cánh gọi xa xăm lòng đất

Phảng phất

trên môi người yêu nhau:

“Têrêxa “

mồ sâu không nguôi hồn tuyệt vọng

ôi bóng tối dịu dàng ấm cúng

dấu tên em

ôi ngày mai dấu đêm rực rỡ

Chiều nhớ thương tên em rơi trong gió

Têrêxa! hương cỏ

rơi trên môi nắng vàng

tên của nàng xa quá

Têrêxa

Phải đi đến xứ chết

tìm em

Thêm lòng mình bằng lòng đất vĩnh viễn.

Ðiên…

Ðiên. Ðiên Dại Dột Buổi Chiều

những chuyến xe điêu tàn không bến đậu

điên, điên thầm kín làn mây yếu đuối

điên ngàn đời con suối phủ chân em

Ôi tóc đêm

buông phủ

mù loà chuyến xe chạy điên cuồng không tới

tên của người

Trong đám lá khô

Mùa thu

đắm đuối ngàn thu đáy mộ

Dưới đồi sao băng lặng lẽ

Hẹn không về

Một bông hoa

xa vời nước mắt

Một bông hoa lạnh lẽo dao sắc

Hãy thức dậy

Giấc mơ tuyết trắng

người đi qua im lặng ngàn đời

giọt lệ anh rơi vào mắt em

vết thương chiều vô vọng

ôi bóng tối nuôi hoa hồng khổ đau

lòng gươm thiêng nuôi máu u sầu

ôi hương cỏ

nuôi trên môi ngàn sau:

“Têrêxa”

khu rừng sâu thảm thiết tên em

Mùa thu mở cửa mộ vàng

reo rắc lời thơ ấp ủ

“Têrêxa”.

JOSEPH HUỲNH VĂN

Xem thêm:   Trịnh Y Thư

*Tập san VĂN CHƯƠNG số 3, Mái Đông