HOÀNG ANH TUẤN sinh năm 1932 ở Hà Nội, qua đời năm 2006 ở San Jose, CA.

Ông du học Pháp từ năm1949 đến năm 1958 mới trở về Việt Nam. Ðã in tập thơ VỀ PROVINS tại Pháp năm 1952 nhưng trong nước ít ai biết đến. Cùng với NGUYÊN SA, CUNG TRẦM TƯỞNG lúc về đều có ý muốn làm mới thi ca, muốn đem những điều thâu hoá từ tây phương du nhập vào đất nước. Trong thơ, chất lãng mạn kết hợp tính hiện sinh làm nên bản sắc của ông.

hoang-anh-tuan

Công chúng còn biết đến ông nhiều qua bản nhạc Mưa Sài Gòn, Mưa Hà Nội của Phạm Ðình Chương do ông viết lời. Ông cũng là một trong những người làm mới thơ lục bát hiện đại. Những câu thơ sáu tám làm bằng những thi ngữ rất gợi hình, nó hiện thực và xác thịt hơn thời tiền chiến. Ở Hoàng Anh Tuấn ta còn thấy tình yêu Hà Nội sâu sắc.

Nguyễn Thanh Châu

 

bài thơ hà nội

 

Em Hà Nội hàng Ðường trong giọng nói

Ðể hàng Bông êm ái lót cơn mơ

Thương những buổi chiều Bác Cổ ngày xưa

Anh nắn nót một trường thi lãng mạn

Thơ thuở bé khắc ghi tình ngõ Trạm

Hàng Cỏ ơi, nét thảo có mờ phai

Theo gót chân em từng bước hàng Hài

Yêu hàng Lược chải mềm hương mái tóc

Thương dĩ vãng chiều Cổ Ngư trốn học

Hồn ngây ngô theo điệp khúc hàng Ðàn

Hàng Guốc trưa hè gõ nhịp bình an

Khi hàng Nón quay nghiêng che mắt thỏ

Anh lúng túng cả Ðồng Xuân xấu hổ

Gió mơn man hàng Quạt, áo đong đưa

Ðây hàng Khay anh đưa tặng bài thơ

Em hốt hoảng chợ Hôm vừa tắt nắng

Thơ bay lạc, hồn anh là hàng Trống

Nghe hàng Gai cùng mũi nhọn buồn đau

Ôi hàng Ngang tội nghiệp mối tình đầu

Anh hờn giận mơ hàng Buồm lãng tử

Em Hà Nội dáng Sinh Từ thục nữ

Tìm đến anh hàng Giấy mỏng tương tư

Nghe khơi buồn sông Tô Lịch ngẩn ngơ

Thơ giàu có như thương về hàng Bạc

Hàng Vôi đó nồng nàn trong ngây ngất

Ý hàng Ðào chín mọng trái môi chia

Xin hàng Than rực cháy lửa đam mê

Khi quấn quít trong ái ân Hà Nội.

 

Xem thêm:   Nguyên Giác

giấc nhỏ

 

Khi em khép nhẹ hàng mi

Là ngàn sao lại trở về cõi đêm

Hững hờ từng vũng sương hoen

Cỏ ôm đất lạnh cây nghiêng bóng sầu

Ngón tay lần chuỗi đêm thâu

Nghe đìu hiu tóc trên đầu úa xanh

Ðợi chiêm bao tới neo thuyền

Bao nhiêu kè đá trong mình mọc rêu

Trở vai cho mộng tím đều

Chợt con bướm nhẹ bay theo giấc vàng

Khi em mở mắt ngỡ ngàng

Ngàn sao trời vội kết hàng trên mi.

(Tuần báo KHỞI HÀNH)

 

điệu nhạc tắt đèn

(trích)

 

Trong bóng tối buồn như màu tóc rụng

của điệu nhạc tắt đèn

lần đầu tiên tôi thở

bằng hơi em

lần đầu tiên tôi ngã mình trên những vì sao đã chết

gặp nhau trong vũ phiếu vo tròn

lòng tráo trân giải rộng

bước chân hút lấy bước chân

theo điệu nhạc tắt đèn

theo tiếng kèn van nài vài ly rượu mạnh

theo tiếng khóc đâm chồi từ đáy phổi rướn lên

người nhạc sĩ oặn mình

nhắm mắt

lần đầu tiên

khắp ngực tôi rồn chảy nhịp tim em

bóng tối nửa vời quay lưng ra ánh sáng

 

Gặp nhau cho lạnh tê vũng nhạc

cho hàng mi không ngăn nổi mắt nhìn nhau

cho đôi môi gọt mòn từng mức rượu

cho tôi nói

và cho em không hiểu

– hay hiểu rồi nhưng cố ý làm ngơ? –

để tôi chiêm bao ngâm trọn một bài thơ

5000 chữ bằng tên em nối lại

5000 chữ đo 5000 tê dại

tiêm mỗi đêm vào những móng tay cong

Dù ly nước trà đá lạnh

không gạn nổi màu son

nhưng đã mài dần những bài thơ ngàn lần em hẹn viết

(những bài thơ chót biến thành cuộc đời – cuộc đời mồ côi thơ -)

dù vỏ lạc rang

có họp thành cuồng phong

cũng không xé nổi lớp vải mềm buộc sát lấy mình em

nhưng đã làm đục khàn câu nói: em yêu anh

em không là cô nữ sinh

đọc thơ người yêu giữa hai trang nhật ký

tôi không là học sinh

trọn ngày chờ nhau bên cửa sổ

trọn ngày khao khát em đi ngang

trà đá

và vỏ lạc rang

đã biến tình yêu thành một thứ trò đùa nhọn hoắt

 

điệu nhạc tắt đèn

đã thấm vào người tôi

nên tôi nhìn em qua bài blue què quặt

nên tôi nhìn em qua cửa kính vỡ tung

bước chân êm êm slow

nhưng

mắt nhìn: callypso!

….

(Tập san SÁNG TẠO)

Xem thêm:   Chim Hải

 

lễ nghi

dành cho THY LIÊN

 

này y nguyên thuở cơ hàn

mắt xanh rêu ngủ giấc vàng cỏ khô

từ yêu em tới bây giờ

tay cầm tay vẫn sững sờ đầu tiên

vẫn thèm mưa xõa tóc mềm

thấy nghiêng nghiêng thủy triều lên nửa hồn

nghe khao khát lụa tà huân

mỏng xanh xao một vùng hôn của trời

đường êm êm tiếng thở dài

mời em về ngự lâu đài phù du

chùm khuya mươi búp sa mù

sợi trăng sao mỏng manh vừa thủy tinh

nụ heo may nhỏ se mình

chuỗi sương khuya mượt lung linh nét ngài

mời em vụng dại lên ngôi

nghe niềm đất lạnh nâng mời gót tơ…

(Tập san VĂN)