Tập “Thơ ngắn Đỗ Nghê” là tập thơ thứ sáu của Đỗ Hồng Ngọc. Nhiều tác giả đã viết về tập thơ này. Nhà thơ NT Khánh Minh: “Trong những điện thư gửi cho bạn hữu anh em, Nhà Thơ Đỗ Nghê (Đỗ Hồng Ngọc) thường cho đọc những bài thơ ngắn mà anh thường gọi là “thơ trời ơi.” Trời ơi là chuyện không đâu. Trời ơi là tiếng kêu ngạc nhiên. Trời ơi để diễn tả sau đó một vui mừng, một âu yếm. Trời ơi là tiếng than trong cơn bi sầu. Trời ơi đôi khi lại là bótay.com. Mà vì sao lại thốt lên như thế? Vì cảnh đời tang thương ngẫu lục. Vì sáng trưa chiều tối vút qua thoắt cái tất cả đều biến dịch trong từng khoảnh khắc…”

Tô Thẩm Huy cũng đã nhận định: Thơ Ngắn Đỗ Nghê là những bài thơ ngắn mà không ngắn chút nào.  Mời đọc một bài.  Lưỡng ngôn, tam cú.  Cả bài thơ vỏn vẹn 6 chữ, tựa đề: Trái Đất. Giữa đêm/Thức giấc/Giữa ngày… Sáu chữ.  Thinh không bỗng vang vọng lời kinh Bát Nhã. Bài thơ như một công án thiền.

Ngoài ra Thơ Ngắn Đỗ Nghê còn có những bài đặc sắc khác, mang ý nghĩa sâu thẳm, ngôn ngữ dung dị đôi khi điểm nụ cười, mời bạn đọc sau đây. SAO KHUÊ

Trái đất

 

Giữa đêm

Thức giấc

Giữa ngày…

Boston, 1993

 

Sóng

 

Sóng

Quằn quại

Thét gào

 

Xem thêm:   Viết cho Sài Gòn

Không  nhớ

Mình

Là nước

 

Bông hồng cho mẹ

 

Con cài bông hoa trắng

Dành cho mẹ đóa hồng

Mẹ nhớ gài lên ngực

Ngoại chờ bên kia sông…

2012

 

 

Lá chín vàng

Lá rụng

Về cội

 

Em chín vàng

Chắc rụng

Về anh.

1994

Thu

 

Chiều thu

Nghe tiếng quạ

 

Giật mình

Nỗi xa nhà

 

Nhớ sao

Mà nhớ

 

Quá!

Boston 1993

 

Gió bấc

 

Đi giữa Sài Gòn

Phố nhà cao ngất

Hoa nở rực vàng

Mà không thấy Tết

 

Một sáng về quê

Chợt nghe gió bấc

Ơ hay xuân về

Vỡ òa ngực biếc!

 

Đi Lễ

 

Đưa em đi lễ

Vầng trăng treo nghiêng

Đường im tiếng bước

Cho gần nhau hơn

 

Em tin có Chúa

Ngự ở trên cao

Còn anh tin Chúa

Ngự ở trong nhau

 

Đưa em đi lễ

Vầng trăng treo nghiêng

Em làm dấu thánh

Anh làm dấu em.

1997

 

La Ngà 5

 

Ba dạy con

Mỗi ngày

Một chút

 

Không bài học nào

Như ba đã học

Từ con

 

Nỗi mất!

1990

 

Món quà

 

Anh hôn đằng sau

Anh hôn đằng trước

Anh hôn phía dưới

Anh hôn phía trên

Chiếc áo của em

Món quà em tặng

Chiếc áo lạ lùng

Có mùi biển mặn

Có mùi dừa xiêm

Có mùi cát trắng

Có mùi quê hương…

Paris 1997

 

Văn Miếu

 

Dưới những tàn cây

Con đường quanh co

Khúc khuỷu

 

Xem thêm:   Trên dòng lịch sử

Ai đã qua đây

Ngàn năm cũ

Mà hơi thở còn thơm tho vậy

 

Ta sờ tay vào cột gỗ

Nghe thì thầm

Đẽo gọt

Nét Đường thi.

1995