Sáng nay cà phê một mình

Sài Gòn chợt mưa chợt mưa

Xin nói ngay không phải thơ của Nguyễn đâu nhé. Nó là ca từ trong một khúc hát của đôi bạn trẻ Ngọc Lễ – Phương Thảo đấy.

Riêng Nguyễn này từ ngày bước lẻ loi liêu xiêu giữa đời thì rất sợ ngồi quán cà phê một mình. Sau đây chỉ là đôi đoạn hồi ức như chút hương dư để sống lại một thời của thơ và tâm thức cô đơn.

… Sáng nay, mùa thu về đầu ngõ. Gặp lúc trời garland mù sương (hiện tượng hiếm thấy), và hình như có những giọt mưa rơi trên lá và tóc, bèn mặc quần dày, khoác áo ấm, quấn foulard quanh cổ, lên xe lái ra Starbucks ở chỗ ngã tư Shiloh-Arapaho. Như ngày nào…

Vâng. Như ngày nào… Mình ngồi trong quán với ly cappuccino. Bên ngoài trời vẫn mù sương. Mù sương… mù sương linh hồn… Thơ từ đâu vậy cà, thơ ai hay thơ mình? Ngồi suy tưởng vẩn vơ, bèn tự hỏi trong đời hình như cũng đã nhiều lần mình ngồi quán, cà phê một mình. Huế rồi Sài Gòn, Ðà Lạt, Pleiku… Huế của thời mới lớn, đôi khi có ngồi ở Lạc Sơn nhìn thiên hạ, “nghễ” các cô đi qua dưới hàng phượng già. Ở Sài Gòn lúc đầu thì cà phê Thái Chi ở đường Foucault. Về sau, những năm cuối 60 thì ngồi ở Quán Chùa và cà phê Hân đường Ðinh Tiên Hoàng, Dakao. Ðôi khi ngồi ở Nữ Hoàng, hay Majestic yên tĩnh hơn. Ở Ðà Lạt thì có Tùng. Sáng, chiều và đêm khuya. Ở đó có tranh Ðinh Cường và Vị Ý. Ngoài ra đôi khi Nguyễn ra La Palace. Còn Pleiku? Bạn nào còn nhớ hội quán Phượng Hoàng và cà phê Dinh Ðiền? Kim Tuấn thì đã không còn. Diên Nghị, Tô Mặc Giang và Hoàng Khởi Phong lẽ nào quên được một thời lính tráng ở xứ “Pleiku gió lạnh mưa mùa”.

A, Ðà Lạt của mình và hiền nội, của Lê Uyên Phương, Ðinh Cường… À quên, của Phạm Công Thiện nữa chứ – người đã viết Bay Ði Những Cơn Mưa Phùn rất lãng mạn và thơ mộng – dù khung cảnh là Paris chứ không phải Ðà Lạt nữa. Này, mình đọc lên và các bạn cùng nghe nhé.

Xem thêm:   Sài Gòn của tôi xưa

Hắn thổi những cơn mưa phùn qua khung cửa kính hiệu buôn thuốc lá và cà phê. Chỉ có đất Pháp này mới có những quán thuốc lá chuyên bán đủ loại thuốc hút, đồng thời bán phụ thêm cà phê và rượu đỏ: cà phê đen, rượu đỏ và thuốc bao xanh là ba dấu hiệu của đất Pháp: không có ba thứ này, nhất định nước Pháp sẽ không còn những cơn mưa phùn tháng tư. Hắn ngồi bên cạnh khung cửa kính, quán thuốc lá chỉ mang tên vỏn vẹn là tabac café express; quán thuốc nằm đối diện nghĩa địa. Chung quanh đều im lặng, thỉnh thoảng vài tiếng ho, tiếng cửa đẩy vào, tiếng gió rít vào từ những ngày quá khứ. Bây giờ là tháng tư? Thời gian là những tháng tư còn lại. Không, tháng mười rồi. Mưa bụi và lạnh, những cơn mưa phùn tháng mười ở ngoại ô Paris.

Người ta nói, Phạm Công Thiện là nhà tùy bút xuất sắc. Ðoạn văn vừa trích dẫn đã cho ta cảm nhận phần nào nét đặc sắc của tùy bút Phạm Công Thiện. Bây giờ, mình muốn bạn hình dung quán cà phê Starbucks nơi mình ngồi nhé: Chung quanh là cửa kính, như quán Tabac Café Express nơi Phạm Công Thiện ngồi, nhưng có điều khác là ở đây không bán và không ai hút thuốc lá và cũng không có vang đỏ. Cho nên nếu còn trẻ chắc mình mê Tabac Café Express hơn. Nó lại còn đối diện nghĩa địa nữa, cho nên không khí của quán này phải nói là có sức hấp dẫn những tâm hồn cô đơn. Và Phạm Công Thiện ngồi uống cà phê một mình. Tất nhiên là vậy.

Bảo Huân

Còn cà phê một mình với Nguyễn thì sao. Ðây nhé:

tiếng nổ máy xe. và ánh lửa

đưa tôi trở v

với buổi sáng sài gòn. nơi con hẻm. ở đường duy tân. chỗ gần nhà trịnh công sơn. và khánh ly. thuở xưa. hình như là thế

ôi. mùi phê. và ánh nắng. điên. trên những chùm bông giấy

rụng xuống mặt bàn. gỗ tạp

không phải những điếu mild seven

gói thuốc bohème. những sợi nâu vàng. đã đốt đời anh trong ảo giác

đầy âm vang

của chiến tranh

những trại tù

đời sống. nơi từng gốc cây. vỉa. mùi cứt đái

Chợt nhớ tới một ngõ nắng nào đó ở Sài Gòn của thời đất nước đổi chủ, thuở có nhà thơ siêu thực lang thang trong thành phố với chiếc xe đạp và một cái túi bằng vải bố treo trên ghi đông…

Xem thêm:   Sài Gòn. bình minh mưa

Và bây giờ mời các bạn thưởng thức hương cà phê của Nguyễn Thị Hậu -cũng vẫn là cà phê một mình thôi.

Chẳng biết từ bao giờ tôi có thói quen café một mình, có khi buổi sáng nhưng thường thì vào buổi chiều khi đi làm về. Chiều nay cũng vậy, lại một mình với ly café không đường. Quán nhỏ thì thầm một bài hát thật buồn Lên xe tiễn em đi… chưa bao giờ buồn thế…trời mùa đông Paris…suốt đời làm chia ly… Những bài hát chia ly bao giờ cũng làm người ta xao xuyến và day dứt… dường như mình là người có lỗi trong sự chia ly ngày trước. Chia tay nhau, đôi khi chẳng vì ai cả, chỉ vì thế thôi… Ðọc ở đâu đó về “sự/trạng thái lưỡng lự”… Chia tay, có khi là chấm dứt một sự lưỡng lự có thời hạn để bước vào một cuộc lưỡng lự khác, kéo dài suốt cả cuộc đời. Nhưng cuối cùng thì vẫn phải có một quyết định gì đó chứ

Mà thôi… chiều đẹp thế kia mà cứ ngồi “triết lý” vụn làm gì nhỉ… Hãy cứ cà phê một mình mà ngắm chiều tím loang vỉa hè, mà mơ màng chiều nay em ra phố về, thấy đời mình là những chuyến xe… Rồi sau đó thì về nhà thôi, để tiếp tục cái cuộc lưỡng lự đã bắt đầu từ hơn hai chục năm qua… NTH.

Và để kết thúc bài Tản Mạn Cà Phê Một Mình rất là bông lông này, xin giới thiệu tới các bạn bài thơ “Trở lại quán cà phê trên đường Dana” của Lê Thị Thấm Vân -nhà văn nổi tiếng và trẻ đẹp hiện ở San Jose. Cà phê Dana là nơi yên tĩnh thích hợp cho những tâm hồn trầm tư. Nơi đây, Lê Thị Thấm Vân đã qua nhiều tháng nhiều năm tuổi trẻ đến mòn cả ghế ngồi. Vừa qua, mình và Ðinh Cường lên San Jose, vậy mà quên nhờ Nguyễn Xuân Hoàng đưa tới quán Dana, may ra còn tìm được chút hương thừa đâu đó.

Xem thêm:   Cái chuông gió

buổi sáng êm ả

như mái tóc trôi chảy của người đàn bà

 

nắng vàng buổi sáng hiu hiu

chùm tường vi đầu mùa đang nở ngoài bờ hiên vắng

 

không gian quá đỗi thân thuộc

khuôn mặt anh chàng pha cà phê thoáng chút lém lỉnh

 

bàn ghế và sàn nhà lặng yên

những bức tranh trên tường lặng yên

những khuôn mặt khách cũng lặng yên

 

quán cà phê tôi thường ngồi hầu như mỗi ngày

âm thầm chia sẻ nỗi lòng tôi trong nhiều năm

 

những giòng chữ viết

những dự tính

những ý tưởng thú vị chực chờ tuôn trào

những muộn phiền, cô đơn như thòng lọng thắt chặt

 

mặt ghế mòn nhẵn một phần,

vì tôi

 

mỗi mặt bàn

là một khuôn mặt

 

tôi đã khóc nơi đây

tôi đã thấy tâm hồn thật bình thản nơi đây

tôi đã giấu nỗi buồn riêng nơi đây

tôi đã thương tôi cùng cực cũng ở nơi đây

 

cầm ly cà phê thấy tay mình run run như lần đầu

thò tay trộm tiền cắc trong túi áo mẹ

 

hai thìa đường cát nâu

chút sữa half & half

nhấp ngụm cà phê

tôi gặp lại tôi

Lê Thị Thấm Vân – Trở lại quán cà phê trên đường Dana

Tạm ngưng ‘Cà phê một mình’ ở đây nha các bạn. Ngoài kia nắng lên rồi đó.

TN