Noel sắp về. Nhà nhà đang chuẩn bị mừng ngày Chúa ra đời. Vui nhất là trẻ em, chúng náo nức chờ đợi những món quà ưa thích. Trong trí tưởng của trẻ, Ông Già Noel là có thật, và vào lức nửa đêm ở thời khắc Chúa giáng trần, Santa Claus sẽ đến mang cho chúng những quà tặng mơ ước. Ngay từ cách đây hơn một tuần, bé Kathleen 6 tuổi ở Wichita đã viết thư cho ông già Noel xin ông cho bé chiếc đàn piano nhỏ xíu để bé đàn bản Jingle Bells.

Ước mơ của trẻ là như thế. Nhưng không phải tất cả trẻ em đều may mắn có được gia đình sung túc để mừng lễ Giáng Sinh và nhận những món quà người thân tặng. Như em bé Melissa trong mẩu chuyện sau đây, nhà em nghèo ở trong khu mobil home rẻ tiền, chắc chắn là em và các chị của em sẽ không có được diễm phúc mừng Noel như các trẻ khác. Điều may mắn duy nhất đến với em trong mùa Noel là em được một nhóm sinh viên giàu lòng bác ái mời tới dự tiệc Giáng Sinh ở căng-tin của trường Đại Học. Dịp này, bé Melissa được ăn thật nhiều nho tươi, lại còn được mang phần về cho bố mẹ và các chị. Em cảm thấy rất là hạnh phúc nhưng em còn một thắc mắc: thằng em sinh đôi với Melissa là Mark đã qua đời và mẹ nói là Mark đang ở trên thiên đường cùng với các thiên thần. “Các chị có nghĩ là trên thiên đường cũng có nho không ạ?” Câu hỏi cho thấy tấm lòng của Melissa, một em bé nghèo tội nghiệp. Mời các bạn theo dõi câu chuyện cảm động được thuật lại ở đây. NS

Cách đây ba tuần, tôi đã tình nguyện ghi tên vào chương trình “Anh chị của những trẻ em nghèo”. Tôi và cô bạn thân nhất Moily được phân công với vai trò “chị cả” tới viếng thăm bé Melissa. Theo chương trình, chúng tôi sẽ mời bé tới ăn tối ở căng-tin trường đại học.

Xem thêm:   Cổ tích từ cuộc chiến

Melissa cùng với gia đình ở cách trường tôi vài cây số, trong một ngôi nhà nhỏ của khu “mobile home” chen chúc nhau chật hẹp. Những vỏ chai bia rỗng, những vỏ hộp thức ăn, quần áo rách … làm khu nhà đó càng thêm tồi tàn, bẩn thỉu khiến chẳng ai muốn bước chân vào.

Khi chúng tôi gõ cửa, chính Melissa ra mở cửa. Nhỏ bé, gầy gò, cô bé khoảng 5-6 tuổi nhìn chúng tôi chăm chú, nhăn nhăn mũi như thể đang dò xét hai chị người lớn này có đáng tin hay không.

Ðứng sau Melissa là hai đứa bé lớn hơn nhưng cũng ăn mặc lôi thôi như thế. Ngồi phía trong nhà là bố mẹ Melissa. Họ biết chúng tôi được cử đến đây nên mỉm cười thân thiện.

Melissa dẫn chúng tôi vào nhà và giới thiệu theo cách ngô nghê của một đứa trẻ mẫu giáo:

– “Ðây là cái ghế, đây là tivi. Ðây là bức tranh em vẽ.”

Rồi chỉ vào một bức ảnh chụp, Melissa lại nói tiếp: – “Ðây là em khi còn bé tẹo. Ðây là đứa em trai sinh đôi của em, tên là Mark, nhưng đã mất rồi.”

Tôi cúi xuống nhìn, trong bức ảnh là hai đứa trẻ sinh đôi, một quấn tã xanh và một quấn tã hồng.

– “Melissa!” Mẹ cô bé gọi nhỏ.

Melissa chạy lại gần bà và nghe bà thì thầm gì đó. Rồi cô bé quay lại chỗ chúng tôi, tuyên bố trịnh trọng:

– “Mẹ nói rằng Mark đang ở trên Thiên Ðường với các thiên thần rồi!”

Moily và tôi cố gắng phá vỡ sự im lặng ái ngại bằng cách chuyện trò và đem những món đồ mà chúng tôi mang theo ra tặng cho bố mẹ Melissa: Thức ăn đóng hộp, chăn, quần áo trẻ con… Rồi chúng tôi xin phép bố mẹ cô bé đưa cô bé đi ăn tối, và sẽ về trước 8 giờ.

Xem thêm:   Chuyến xe bus chở đầy âm nhạc

Melissa vui vẻ nắm một tay tôi, một tay Moily và nhảy chân sáo. Trước khi ra cửa  con bé còn nói với hai chị của mình:

– “Katie, Dusty, em sẽ ăn hộ phần cả hai chị nữa đấy!”

Khi ra tới xe, Melissa nói như giải thích với chúng tôi:

– “Chị Katie và Dusty cũng muốn đi.”

– “Lần sau sẽ đến lượt các chị ấy.” Chúng tôi nói với Melissa. “Mỗi lần bọn chị chỉ được phép đón một em đi chơi thôi. Tối nay là buổi tối đặc biệt của em.”

Trong căng-tin trường đại học, Melissa trông khá nhỏ bé, nhưng cô bé cứ nhất định đòi tự cầm khay đi lấy thức ăn trên bàn buffet dành riêng cho chương trình “Anh chị của trẻ em nghèo”.

– “Em có thể ăn… bất kỳ món gì sao?” Cô bé rụt rè hỏi.

– “Tất nhiên rồi.” Chúng tôi đáp. “Pizza, spaghetti, súp, salad, hoặc cơm rang…”

Melissa đi vòng quanh chiếc bàn bày các món ăn vài phút, mắt mở to, cho đến khi chúng tôi chỉ cho cô bé tới khu bày salad và nói cô bé nên ăn những món ở đó trước.

Suy nghĩ một lúc, Melissa chỉ tay vào một khay loại lớn:

– “Những thứ kia là gì ạ?”

Moily tròn mắt nhìn tôi.

– “Ðó là nho. Nho xanh.”

– “Nho có ngon không ạ?” Melissa hỏi tiếp.

– “Ngon lắm.” Tôi nói.

Tôi bế Melissa lên để cô bé có thể dùng chiếc kẹp salad với tới những quả nho. Cô bé chất đầy nho lên đĩa của mình, tới mức không còn chỗ cho thêm gì vào nữa.

Nho, đó là tất cả những gì Melissa muốn ăn. Cô bé không để mắt tới những món ăn khác, được bày đầy trên chiếc bàn dài. Cô bé nói rằng nho là “loại quả đẹp nhất” và “món ăn ngon nhất” mà cô bé từng biết. Cô bé còn nói rằng mình muốn ngày nào cũng được ăn nho.

Xem thêm:   Xuân trong chiến tranh

Cuối cùng, chúng tôi bảo Melissa rằng ăn quá nhiều nho sẽ làm cho cô bé no, không ăn được những món ăn khác nữa. Cô bé cười toe:

– “Không sao đâu ạ. Em còn phải ăn hộ cả chị Katie và Dusty. Chắc chắn là các chị ấy cũng rất thích.”

Trong lúc Melissa ngồi ăn nho, chúng tôi quay lại nơi bày salad và lấy thêm thật nhiều nho: Một cốc cho tối nay, rồi một cốc dành cho ngày mai, ngày kia…Chúng tôi hứa rằng sẽ đưa Melissa đi ăn tối nhiều lần nữa, và lần nào cũng sẽ có nho. Thậm chí, chúng tôi lấy nhiều cốc nho lớn, mỗi cốc cho một thành viên của gia đình Melissa, bỏ vào túi nylon cho bé mang về nhà.

Trên đường về, hầu như cả ba chúng tôi đều im lặng, vì Melissa còn mải ngồi yên, giữ khư khư túi nho một cách nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, để chúng không bị bẹp. Thỉnh thoảng cô bé mở túi nho, nhìn vào trong và mỉm cười.

Rồi chúng tôi cũng đưa Melissa về tới nhà, lại đỗ xe ở chỗ trống duy nhất không có rác. Melissa ngồi ở ghế sau, vẫn lẩm nhẩm một mình: “Cốc này cho bố, cốc này cho mẹ, cốc này cho chị Katie, còn đây là cốc dành cho chị Dusty”.

Và trước khi chúng tôi mở cửa xe, Melissa đã hỏi một câu mà tôi tin rằng cả Moily và tôi sẽ không thể nào quên:

-“Các chị có nghĩ là trên Thiên Ðường cũng có nho không ạ?”

Tôi ôm chặt Melissa trước khi tiễn cô bé vào nhà, và bảo:

– “Có chứ, em của chị, bữa ăn nào cũng có…”

NS

(theo Chicken Soup For The Soul)