Hôm nay, một ngày đẹp trời của mùa Xuân, dù đang cơn dịch bệnh, Như Sao cũng xin thuật lại câu chuyện sau đây như một lời chúc lành gởi đến mọi người. NS

Một bác sĩ nổi tiếng tên là Stephen đang trên đường tới dự một hội nghị về y tế, nơi ông sẽ được trao tặng một phần thưởng quan trọng cho những nghiên cứu và cống hiến xuất sắc của ông trong thời gian qua. Bác sĩ Stephen rất háo hức mong chờ sự kiện này và muốn đến đó càng nhanh càng tốt.

Tuy nhiên, sau khi máy bay cất cánh được một tiếng đồng hồ thì phi công thông báo rằng máy bay bị trục trặc nên họ sẽ phải hạ cánh khẩn cấp ở sân bay gần nhất. Bác sĩ Stephen sợ rằng mình sẽ không thể đến dự hội nghị kịp thời gian.

Ông đến hỏi nhân viên của hãng hàng không về chuyến bay tiếp theo tới địa điểm diễn ra hội nghị thì được biết trong 10 tiếng nữa sẽ không có chuyến bay nào cả, nhưng gợi ý rằng ông có thể thuê một chiếc ô tô và lái tới đó, vì từ thành phố này tới đó chỉ mất 3 tiếng lái xe mà thôi.

Chẳng còn cách nào khác, ông thuê ngay một chiếc xe và bắt đầu hành trình của mình. Tuy nhiên, ngay khi ông ngồi vào xe, thời tiết đột ngột chuyển biến xấu và một cơn bão lớn đang dần kéo đến. Mưa to khiến việc lái xe trở nên vô cùng khó khăn và vị bác sĩ tài giỏi đã bỏ qua một đoạn rẽ cần thiết.

Thắm Nguyễn

Sau 2 tiếng lái xe nữa, ông biết mình đã lạc đường. Ông nhìn ra xung quanh, tìm kiếm dấu hiệu của các nhà dân quanh đó rồi dừng xe trước một căn nhà nhỏ. Sau tiếng gõ cửa của vị bác sĩ, một người phụ nữ lớn tuổi ra mở cửa. Ông giải thích qua về tình hình của mình, và hỏi người phụ nữ xem có điện thoại không để ông gọi nhờ. Người phụ nữ nói rằng ở đây không có điện, và bà cũng không có điện thoại, nhưng vẫn muốn mời ông vào nhà để ăn uống chút gì đó ấm áp. Vừa đói, vừa mệt, vị bác sĩ đành chấp nhận lời mời tử tế của bà lão. Bà lấy cho ông một ít thức ăn và trà nóng rồi lịch sự xin phép để tiếp tục việc cầu nguyện của mình.

Xem thêm:   Những tấm thẻ bài

Ngồi trên ghế vừa nhấp trà, vị bác sĩ vừa quan sát bà lão dưới ánh nến mờ ảo. Hóa ra bà đang cầu nguyện bên cạnh một chiếc nôi nhỏ. Linh tính cộng với thói quen làm việc khiến ông đi đến gần, hỏi bà lão xem có cần giúp đỡ gì không. Bà lão mỉm cười và nói, mọi lời cầu nguyện của mình đều đã được Chúa đáp lại, duy chỉ có một điều thì chưa, có lẽ vì niềm tin của bà chưa đủ chăng?  Vị bác sĩ dè dặt hỏi lại: “Nếu bà không phiền, liệu có thể cho tôi biết bà đang cầu nguyện điều gì không?” Bà lão đáp lời: “Ðứa trẻ trong chiếc nôi này là cháu trai của tôi. Nó bị mắc một căn bệnh hiếm gặp, và tất cả các bác sĩ địa phương mà chúng tôi đến gặp đều không thể chữa trị cho nó. Người ta nói với tôi có một bác sĩ chuyên chữa dạng bịnh này, nhưng tôi không đủ tiền để đến gặp ông ấy, vì ông ấy ở cách đây rất xa”. Rồi bà lão cho vị bác sĩ biết rằng vì mình không thể tới gặp bác sĩ kia, nên bà chẳng còn cách nào khác là cầu nguyện mong cho cháu mình có thể gặp được bác sĩ Stephen để được tai qua nạn khỏi.

Sau khi nghe bà lão kể, bác sĩ Stephen đã không cầm được nước mắt. Ông nói: “Chúa Trời mới tuyệt vời làm sao, Ngài không những đã trả lời bà, mà còn đưa bác sĩ Stephen tới tận nhà bà để có thể chữa trị cho cháu trai của bà. Tôi chính là bác sĩ Stephen đây”.  Bà lão ngước lên nhìn, dường như không thể tin nổi vào điều kỳ diệu đang diễn ra. Những giọt nước mắt không cầm được cũng rơi trên đôi gò má nhăn nheo của bà.

Xem thêm:   Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ

NS

(theo Long Huỳnh)