Năm Ngọ đến, không nghe tiếng hý lồng lộng vang rền trước ngõ mà lại nghe “chút chít chút chít “sau bức tường, rõ chán! Lũ chuột con không biết từ đâu kéo đến “mần ăn” tự nhiên trong nhà mình không khai báo hộ khẩu.

Khổ thật! Một hôm có một chú bị phát hiện cả gan bò gần tủ lạnh, gặp phải tiếng hét chói chang của bà chủ vội lỉnh mất. Nó nhanh chân “biến” ngay lập tức, chứ nó không cút xéo thì bà chủ cũng “biến” ngay không chần chờ. Giữa chú chuột bé tí hon và bà chủ nhà to lớn bệ vệ, khó biết ai hoảng loạn hơn ai. Giời ơi Đất hỡi! Giời đã sinh ra bà sao còn… sinh ra chuột! Nhà này dư ăn dư để, nhưng không có nghĩa các con có thể nhảy vào sinh sống như chuột sa chĩnh gạo được đâu con nhé!  

Nói cũng tội nghiệp. Cả người cả thú nào ai chọn cửa sinh ra đời được đâu. Mà chú chuột bé tí hon, nói một cách công bằng thì cũng không có gì gớm ghiếc lắm, phải nói là hơi xinh xinh đấy chứ. Thế nhưng gián, chuột, nhền nhện có số phận truyền kiếp bị con người, nhất là phái yếu, ghét cay ghét đắng vì chúng quả thật trông… gớm ghiếc làm sao! Chỉ hơi dị tộc một tí mà con sóc nhảy nhót trên cây thì được chiêm ngưỡng một cách bao dung, xem chúng làm phong phú cho quang cảnh chung quanh. Con chuột gerbil hay hamster được bố mẹ mua về cho các bé nuôi như thú cưng, ngày cho ăn 2 bữa, lại còn mua lồng xích đu cho mấy anh chị chạy vòng vòng kêu leng keng cho vui cửa vui nhà. Thế mà chú chuột nhắt trong xó nhà thì loài người nhất định không đội trời chung, tìm mọi cách diệt sạch cho bằng được.  

Diệt chuột 

Diệt sạch là sao? Người ta bảo nếu thấy một đứa thò chân mặt đặt chân trái rón rén vào bếp là y như rằng sẽ có nguyên cả làng cả xóm nấp đằng sau. Quý vị ai đã xem phim hoạt họa Ratatouille thì biết. Bà lão chủ nhà cầm súng tỉa đẹt đẹt là cả dòng họ anh Ratatouille từ lớn đến bé cuống cuồng nhảy lên thuyền chạy như bay như biến, nhưng rồi cũng tề tựu lại tại một nơi khác cưu mang đùm bọc lẫn nhau. Đặt bẫy nơi chúng thường xuyên qua lại may ra túm được một hay hai anh, nhưng mà chuột sinh sản nhanh như thổi, ít lâu sau dân số lại lấp đầy đâu vào đó. Con người mắn đẻ thì sinh sòn sòn năm một, còn chuột thì sòn sòn… tháng một, có khiếp không cơ chứ! 

Cách đây ít lâu một cô bạn của tôi phát hiện trong nhà có khách «không mời mà đến». Cô rầm rĩ vấn kế cộng đồng. Một kẻ gặp nạn là một lũ một lĩ quân sư quạt mo nhảy vào bày mưu góp kế. Có người bảo gọi công ty trừ gián chuột đến. Họ ra giá mấy nghìn đồng, ngoài khả năng ngân quỹ gia đình của cô bạn. Có người bảo đặt tìm nơi chúng để lại dấu vết là những hòn phân bé tí như hạt gạo đen mà đặt bả. Có người mách mang về nhà một con miu. Tiếng kêu «meo meo» hay cái «mùi mèo» sẽ khiến bọn chuột bỏ chạy 3 chân 4 cẳng. Nhà con trai cô ở gần đó có nuôi 2 con mèo mun. Cô hỏi «mượn tạm» chúng về thì con từ chối phắt, sợ mấy babies đến nhà lạ rồi sinh ra trầm cảm! Ôi, thế hệ Gen Z ngày nay thật là… un-Vietnamese! Sao chúng không lo cho bố mẹ đang hoảng loạn vì chuột rồi biết đâu chẳng chóng thì chầy cũng sinh ra trầm cảm đấy ư! Theo dõi lời bàn ra tán vào của các quân sư cùng khổ chủ mà cứ cười tủm tỉm một mình. Ở đời nhiều chuyện rắc rối thật!  

Xem thêm:   Nhạc sĩ Đinh Việt Lang xin hẹn một mùa Xuân

Cho đến khi chính mình lâm vô nạn chuột vào nhà! Khổ to rồi! Hàng ngày chẳng thấy bóng dáng một anh nào, nhưng biết chúng lập «tổng hành dinh» giữa các bức tường. Ban đêm là lúc chúng mần ăn. Cứ nghe tiếng gặm nhấm vang dội như một tổng công trình ra sức hoàn thành kế hoạch trước Tết để lĩnh thưởng. Trời ơi, mấy chục hàm răng cạp vào tường, vào cột vang rền liên tục cả đêm thế thì còn gì là cột kèo nhà cửa nữa đây! Ngồi trên giường đau xót lắng nghe mà không làm được gì. Lấy cây đập đập vào tường thì tiếng động im bặt được 5 phút, sau đó lại tiếp tục tỉnh bơ. Chúng biết bà chỉ dọa từ xa, làm sao bà có phép tàng hình xuyên tường vào thộp chúng. Năm canh dài thức đủ năm canh! Thế này thì có mà tổn thọ chết sớm.  

Quân ta hại  quân mình 

Nhà không có mèo. Có chị cún mồm sủa oăng oẳng đuổi hết mọi người làng trên xóm dưới, từ ông phát thơ đến anh giao hàng, đến bè bạn của chủ nhà đến chơi. Vậy mà ả hoàn toàn vô hiệu đối với lũ chuột. Chúng xem chị như «nơ pa». Đặt bẫy keo gần tủ lạnh chỉ thấy bụi bám ngày qua ngày. Rồi một hôm đang ngồi ôm máy bỗng nghe tiếng «rột rẹt» thật to. Dính rồi! Dính bẫy rồi! Vội vàng bỏ máy chạy ra bắt kẻ gian thì ôi thôi, thấy chị cún nhà mình đang vùng vẫy lia lịa, phất chân qua lại cố hất cho bẫy tuột ra! Chết chưa con! Sao lại sa chân vào bẫy thế! May mà có Mommy đến kịp thời giải cứu, không thì cắt cụt hết móng chân hay cả cưa luôn cái chân ấy chứ! 

Bệnh quỷ  có thuốc tiên! 

Bèn lên mạng nghiên cứu tiếp. Đặt bẫy tỉa từng con thì đến bao giờ mới dẹp hết bọn thảo khấu này được. May thay! Bệnh quỷ đã có thuốc tiên. Thời a còng này người ta có nhiều phương pháp mới lạ. Không bẫy, không thuốc độc, không để «địch» bỏ xác trong ngõ ngách dậy mùi xú uế. Họ bán máy phát ra những tia sóng người không nghe được, nhưng lũ chuột hay gián nghe phải sẽ bị đinh tai nhức óc, phải cuốn gói tếch đi nơi khác ngay. Họ bảo đảm anh cún chị miu trong nhà sẽ không bị quấy nhiễu vì tiếng phát sóng. Thế thì còn gì bằng!  

Xem thêm:   Audrey Hepburn và trẻ em bất hạnh

Hăm hở đặt mua ngay một bộ 6 cái, mang về gắn khắp nhà. Chúng be bé cầm gọn trong tay, giống như bộ phận chuông cửa, phát tín hiệu đèn đỏ, khoảng vài ba giây đèn lại lóe sáng và kêu «tít» một tiếng thật nhỏ, phải lắng tai mới nghe được, không gây tiếng động ầm ĩ chi cả. Đến bước đường cùng đành áp dụng, phó mặc hên xui may rủi. Nếu lỡ tiền mất tật mang thì đành chịu vậy. 

Dăm ba ngày trôi qua! Ban đêm không còn nghe tiếng cạp gỗ ầm ĩ nữa. Tín hiệu tốt! Đôi khi cũng hơi thắc mắc xem chúng còn đấy không. Còn hay không làm sao biết chắc được. Biện pháp này chỉ đánh đuổi chứ không đánh chết nên không thể đếm xác quân thù mà tuyên bố chiến thắng. 

Một kiểu máy phát sóng đuổi chuột bọ

Tinh thần công dân 

Vài tuần lễ trôi qua! Mặt trận bên trong bức tường vẫn yên tĩnh! Chắc là công ty chế tạo máy phát sóng nói đúng, lũ chuột bọ nghe tín hiệu đã tếch ra khỏi cửa rồi. Mừng quá! Thế rồi một hôm tôi đi sinh hoạt trong làng già, gặp bà hàng xóm sát cạnh nhà. Bà ghé tai thì thầm: «Tôi có tin này phải báo cho bà biết đây. Nhà tôi có chuột!» Úi Trời! Trời tối nhá nhem nên bà không nhìn thấy mặt mình đỏ bừng vì xấu hổ! Thì chính tôi đuổi chuột của tôi sang nhà bà đấy chứ đâu! Bà là công dân Mỹ gương mẫu nên có bad news là phải báo cho mình biết để đề phòng, cũng như khi người Mỹ bị cảm cúm hay vướng Covid đều lên tiếng báo động cho những người họ đã tiếp xúc để cách ly hay thử nghiệm xem mình có bị lây từ họ không. Bà nào biết được chính nhà này là nơi đẩy phiền não sang cho bà mà vẫn im thít bấy lâu nay. Nghĩ lại tự trách mình tệ thật! Thật chẳng khác nào hàng xóm ở Việt Nam ngày xưa chơi xấu nhau, cứ đợi giờ đêm hôm khuya khoắt lấy chổi quét rác đẩy sang nhà hàng xóm! Thật ra là mình vụn nghĩ chứ không phải có tính xấu. Ừ nhỉ! Tống cổ chúng ra khỏi nhà thì chúng đi đâu? Chúng không thể nào tự nhiên biến mất khỏi mặt hành tinh này được. Tam thập lục kế, tếch sang nhà sát cạnh là thượng sách rồi. 

Thôi thì phải cùng ông bà hàng xóm cạnh nhà hợp đồng tác chiến vậy. Ông bà cũng dùng biện pháp bẫy keo, túm được hai chú. Bà còn nhăn mặt kể khi hỏi ông định xử lý tù binh cách nào thì ông bảo quẳng nó xuống máy xay rác xay cho nhừ. Ông nói đùa để trêu bà mà mình nghe lạnh tóc gáy. Eo ui! Ghê khiếp! Đừng làm thế! Mình mách bà mẹo dùng máy phát sóng của mình. Nếu ông bà lập cùng quy trình thì chúng có chạy trở lại bên này biên cương? Nào ai biết được. May ra chúng băng đường vào tá túc nhà ông tổ trưởng dân phố? Mong vậy thay! 

Xem thêm:   Cún

Who Pays? 

Tiếp tục công trình khảo cứu thì thấy trong góc tủ có quyển cẩm nang chỉ dẫn cho dân trong xóm. Nếu gặp nạn chuột bọ thì gọi số này, số này… May quá! Người dân không phải lo, để nhà nước lo cho! Họ cũng có một quyển hướng dẫn khác mang tên «Who Pays?» ghi rõ việc gì thì người dân «ma rốc», việc gì thì tổ dân phố chi trả. Chẳng hạn như nhà dột cột xiêu thì tổ dân phố trả tiền sửa chữa. Tủ lạnh, máy giặt, máy sấy hư hỏng thì chủ nhà tự chi. Tóm lại là bên ngoài nhà thì công quỹ lo, bên trong nhà thì tư nhân lo. Thế còn gián chuột? Đây là vấn đề ngoại viên hay nội thất? May quá, quyển «Who Pays?» bảo tổ dân phố sẽ chi trả. Thế là thở phào nhẹ nhõm! Vào làng già cũng hưởng được nhiều phúc lợi. Ngày còn ở «ngoài kia» thì những việc đau đầu này mình lãnh đủ chứ đâu có nhờ vả được ai. 

No free lunch! 

Tiếng Anh có câu «There’s no such thing as a free lunch”, có nghĩa là việc gì cũng phải bỏ tiền ra mà lo chứ chẳng ai cho không. Đúng vậy, tiền HOA hàng tháng cao ngất ngưởng. Ngoài  trả chi phí cho điện nước, TV, internet, cắt cỏ, xúc tuyết, rạp hát, thư viện, hồ bơi, sân tennis v.v. họ còn thu thêm để tu bổ sửa chữa hàng ngày và gây quỹ dự trữ, dùng vào những việc lâu dài như sơn phết, lợp mái nhà, thay cửa sổ v.v. Năm tôi mới dọn vào họ phát giấy cho biết tất cả nhà trong xóm sẽ được sơn mới lại và bảo mình chọn màu sơn trong các mẩu họ cho sẵn. Tôi nghĩ thầm: «Sơn còn tốt quá mà, sơn lại chi?” Như nhà tôi ở “ngoài kia” thì tôi sẽ đợi 5-7 năm nữa mới bỏ tiền sơn lại nhà. Năm sau họ lại bắt đầu đợt lợp lại mái nhà. Ủa, khi nào mái dột nát, nước chảy tong tỏng qua trần thì mới lợp lại chứ nhỉ? Thôi kệ, lệnh quan đã truyền thì ta cứ tuân theo. Tiền do quỹ dự trữ chi trả, mình có bỏ ra thêm đồng nào đâu mà kêu ca than phiền. Lần này với lũ chuột bọ quấy phá thì tôi hoan hỷ để «quan lớn» xử giùm cho. Cuộc đời quá ngắn ngủi, hơi đâu hao tâm tổn sức lo lắng những chuyện nhỏ như con thỏ, hay lặt vặt như… con chuột nhắt! 

TM