Rừng Kinh Dương ra đi tới nay là đã 2 năm. Nhớ Nguyễn đã có viết đôi dòng khi bạn vừa giã biệt anh em:

Một tài năng nữa vừa nằm xuống. Tin từ họa sĩ Nguyễn Đình Thuần cho biết Rừng đã từ trần. Họa sĩ Rừng (1941-2022) — khi viết truyện ký bút hiệu là Kinh Dương Vương, khi làm thơ ký bút hiệu Dung Nham, đã bị đột quỵ vào tháng 1/2022 và ra đi ngày 8 tháng 6 tại Los Angeles, California.

Vậy là hỡi ơi Rừng tức Kinh Dương Vương đã ra đi.

Nguyễn không nhớ mình quen biết Rừng Kinh Dương Vương từ bao giờ trong dịp nào. Chắc là qua Đinh Cường thôi. Và lần gặp đầu tiên đâu ở Sài Gòn hay Đà Lạt. Nhưng con người của bạn thì không thể nào quên được. Rừng Kinh Dương Vương lúc nào cũng tươi cười với bạn bè. Đúng như Nguyễn Mộng Giác ghi nhận: Rừng “hiền như ma sơ”, hồn nhiên như đứa trẻ, vội vàng tin ngay những điều người ta nói mà không hề nghi ngờ những khuất lấp ẩn giấu bên trong. Bản tính anh như thế, cho dù chính anh sống qua biết bao nhiêu thăng trầm lừa đảo, biết bao nhiêu thất vọng ê chề. Anh viết văn, làm thơ, vẽ tranh theo ý anh thích, bất chấp thiên hạ quanh anh có thích hay không thích những điều anh viết anh vẽ.

Nhà nghiên cứu Huỳnh Hữu Ủy từng nói: “Với họa sĩ Rừng, một thời kỳ dài trước năm 1975, luôn luôn đập vào mắt người xem những hình ảnh dữ dội, đẩy ta trở lại đối mặt với những gốc rễ nền tảng nguyên thủy. Những gốc rễ ăn sâu vào trái đất của nhục dục mà đâm chồi, nẩy nụ những cành lá xanh tươi siêu hình. Rừng thích Salvador Dalí và Marc Chagall; nghệ thuật của anh có nhiều tính cách thơ mộng và quái dị mà anh đã nghiệm ra từ hai bậc thầy này, dĩ nhiên đã tinh lọc hoàn toàn qua cách nhìn của một nghệ sĩ Việt Nam” (trong chuyên luận 20 năm hội họa miền Nam (1954 – 1975)).

Rừng – Kinh Dương Vương

Đinh Cường ghi lại trong đặc san Quán Văn năm 2013 của Nguyên Minh tình bạn qua tranh và văn của Rừng Kinh Dương Vương

Xem thêm:   Chia tay Viên Linh

… Khanh với tôi là bạn mày tao

như Mai Thảo và Ngọc Dũng là bạn mày tao

nhớ lại thời ở Huế những năm đầu sáu mươi

hay lang thang cùng nhau vào cà phê Dung

thời Ngô Kha làm tập thơ Hoa Cô Độc

Rừng vẽ bìa, một tập thơ lạ, cái bìa cũng lạ thời đó

dưới những bức tranh ký tên Rừng rất ngộ

có hoa xương rồng có chim phượng hoàng

autoportrait Rừng ngậm ống vố xem cũng đã

như sau này đọc truyện Kinh Dương Vương

tôi nhớ hoài lời văn khô khốc dồn nén trong Bí Đái

hay Những Chiếc Mặt Nạ Cười đăng trên Bách Khoa,

trên Văn, sau này Đường Kiến có người bạn tr

Nội làm thành phim rất giống mà Rừng thây k

Nguyễn tôi cũng theo bạn bè xin ghi ra đây mấy dòng gởi về Rừng Kinh Dương Vương bên kia cõi gió.

Rừng ơi

bạn đã ra đi

bạn không còn nữa

tôi nói những lời mộng mị

của chim

cánh bướm bay. trong tranh và văn bạn

nhớ năm 1974 lần tôi cùng kim tuấn. trần trọng thuyên. bửu sum

đi ghi hình eo gió. trở về đọc thơ nhà bạn ở kontum. có chị vân ngồi nghe

rồi chia tay nhau

biền biệt cánh chim

vàng lá trên cây

ngóng đợi

ngày tôi bỏ nước ra đi

nguyễn phan thịnh tặng tôi. bức tranh chim và người. của bạn

để nhớ những đêm ngồi uống bia với nhau. ở sân trường

vocatech. với ánh ngọc

rồi chia tay

để gặp nhau năm 1998

ở nhà nguyễn mộng giác

cùng rất đông bạn bè

với tôi cùng gió mùa

tôi tặng bạn. và bạn mang cho tôi

những chiếc mặt nạ cười

Nguyên Minh phone từ Sàigòn qua nói Quán Văn làm số Kinh Dương Vương viết cái gì cho vui

Xem thêm:   Bùi Vĩnh Phúc & ‘9 khuôn mặt. 9 phong khí văn chương’

Tôi hỏi thăm Nguyễn Hòa vcv ra sao rồi

Trần Hồ Thủy Hằng có gặp không

Nguyên Minh nói Nguyễn Hòa vẫn nằm một chỗ

Trần Hồ Thủy Hằng thì theo chồng về Phan Thiết

đó là những người bạn tôi mới gặp năm kia

cùng đi uống cà phê cùng đi ăn có Trương Thìn

nay Thìn tháng mười hai là một năm ngày mất

Nguyên Minh thì cùng các bạn mới đi Paris về

nói tôi viết gì về Kinh Dương Vương cho vui

buổi chiều tôi vẫn đi bộ qua Starbucks ngồi

kêu ly trà xanh với ít mật ong, ghi một mạch

về Rừng, hay Dung Nham hay Kinh Dương Vương

vẫn là một Nguyễn Tuấn Khanh sinh ra ở Phnom Penh

theo cha mẹ về sống ở đồng bằng sông Cửu Long

về sống ở Huế. Khanh với tôi là bạn mày tao

như Mai Thảo và Ngọc Dũng là bạn mày tao

nhớ lại thời ở Huế những năm đầu sáu mươi

hay lang thang cùng nhau vào cà phê Dung

thời Ngô Kha làm tập thơ Hoa Cô Độc

Rừng vẽ bìa, một tập thơ lạ, cái bìa cũng lạ thời đó

dưới những bức tranh ký tên Rừng rất ngộ

có hoa xương rồng có chim phượng hoàng

autoportrait Rừng ngậm ống vố xem cũng đã

như sau này đọc truyện Kinh Dương Vương

tôi nhớ hoài lời văn khô khốc dồn nén trong Bí Đái

hay Những Chiếc Mặt Nạ Cười đăng trên Bách Khoa,

trên Văn, sau này Đường Kiến có người bạn trẻ

ở Hà Nội làm thành phim rất giống mà Rừng thây kệ

đúng rồi cho vui thôi, bạn làm thơ ký Dung Nham

những vần thơ đầy tình yêu cây cỏ mây nước

như mạch nước ngầm, như nguồn nước ẩn

như Đỗ Long Vân viết nguồn nước ẩn

của Hồ Xuân Hương viết Vô-Kỵ giữa chúng ta

một thời Huế rất đẹp có anh chị Đỗ Long Vân

ở Pháp về, anh Vân dạy văn khoa, chị Quỳ học trường luật

bạn hay đi chơi cùng Hồ Đình Nam cũng học trường luật

bạn ở dãy nhà công chức đường Nguyễn Biểu, Thành Nội

sau này đi lính bạn đào ngũ làm lao công đào binh

đầu tháng tư bảy lăm bạn lại bị bắt làm tù binh ở Ban Mê Thuột

nhớ không, có lần anh Mai Thảo cùng tôi lên thăm bạn ở Kontum

hồi Vân làm y tá ở đó, Vân rất hiền, yêu thương bạn hết mực

hồi Ưu Đàm còn nhỏ xíu, nay là nhà điêu khắc tài ba

và Nam Quan và cô con gái út tên gì tôi quên …

Rừng với tôi là bạn mày tao mà qua đây ít khi gặp

nhớ có lần mấy cha con lái xe đường trường từ Cali. đi New York

ghé qua tôi Virginia ở lại chơi rồi đi tiếp, gặp lúc xe hư phải sửa …

chúng ta có nhiều kỷ niệm viết thật dài mới hết

thôi đến đây cho tôi thắp cây hương nhớ về hai bác

bác trai nói giọng Bắc bác gái nói giọng Nam

nhớ không Rừng một thời xa xưa ở Huế cùng học Mỹ Thuật

Kinh Dương Vương rất hiền mà dữ, những trang viết khốc liệt để đời …

Đinh Cường

Xem thêm:   Nguyễn Thanh Châu là rồi một chuyện kể chưa xong

Virginia, Oct. 29, 2013

N&BH – Tổng Hợp