Không chỉ tầng lớp đại gia, giờ đây, việc bỏ ra từ vài ba cho đến mấy chục tỷ đồng để sắm một “con” du thuyền sang trọng không là chuyện quá hiếm ở Sài Gòn (cùng một số địa phương khác). Xem ra thú giải trí sông biển bằng thứ “đồ chơi” đắt tiền này đang được một thành phần các nhà giàu mới ở Việt Nam ưa thích… Chúng tôi đã thử làm một cuộc điều tra nhỏ về những du thuyền sang trọng cũng như những ai đang sở hữu chúng.

Bến du thuyền Vinhomes Central Park Marina (Bình Thạnh, Sài Gòn)  

Có mặt tại bến du thuyền Tam Sơn (Bình Thạnh, Sài Gòn), chúng tôi làm quen với Hải Phúc, chuyên viên của Công ty du thuyền AsiaMarine Vietnam. Hải Phúc cho biết: “Người Sài Gòn mình dám bỏ tiền chơi du thuyền ngày càng nhiều. Cách nay vài tuần, một đại gia ở quận 2 có đặt mua một du thuyền của công ty em với giá 700 nghìn USD, nhưng hiện hàng chưa về. Chưa kể đang có mấy người nữa thường xuyên lui tới thăm dò, nghe ngóng… Ngoài ra, còn có không ít các công ty, đơn vị kinh tế cũng đang đua nhau sắm du thuyền làm phương tiện đón tiếp khách, đối tác làm ăn cho thêm phần long trọng cũng như mời họ cùng du ngoạn, vui chơi, hát hò. Chẳng hạn Ngân hàng S đang sở hữu “con” Meridian 408, giá khoảng 1 triệu USD hay công ty Y ở quận 7 với “con” Princess 58, giá 2 triệu USD. Về cá nhân, có nhiều người sở hữu du thuyền như vợ chồng nữ diễn viên Diễm My, Tăng Thanh Hà, gia đình ông Tuấn, chủ hãng kềm Nghĩa ở Tân Bình và nhiều người khác nữa…”.

Theo chân Hải Phúc, chúng tôi đi xem một du thuyền đang neo ở bến Tam Sơn này. Ðó là “con” Azimut 70 nghe nói giá tới 4 triệu USD đã được một đại gia Sài Gòn mua từ 2 năm qua và gửi chăm sóc ở đây. Có 3 bảo vệ trên du thuyền ngăn không cho chúng tôi bước lên nhưng sau cuộc điện thoại ngắn của Hải Phúc thì họ đồng ý nhưng bảo chúng tôi “chỉ được xem 20 phút và bọn cháu sẽ đi theo giám sát”. Theo quan sát của tôi, chiếc du thuyền này được trang bị nội thất hiện đại chẳng khác gì một khách sạn 5 sao thu nhỏ. Bước vào trong, chúng tôi cảm thấy hơi bất ngờ với lối thiết kế sang trọng. Vách tường, sàn, cầu thang đều bằng gỗ quý, màu nâu. Du thuyền này có 4 tầng: tầng 1 và tầng 2 là các phòng ngủ, tầng 3 là khu vực nhà hàng, quầy bar, phòng karaoke, trên cùng là sundeck, nơi để cho mọi người thư giãn, ngắm nghía trời mây… Các phòng ngủ khá rộng rãi. Mỗi phòng có bài trí giường đôi, tủ rượu, tủ trang điểm, phòng vệ sinh, phòng tắm đủ tiện nghi…

Xem thêm:   Cúm Vũ Hán & những giải pháp nửa vời

Hải Phúc nói thêm: “Ngoài số tiền lớn ban đầu chi ra mua du thuyền, chủ nhân cũng phải tốn kém cho việc bảo trì hàng tháng với gần trăm triệu đồng. Chẳng hạn, một du thuyền tốt chỉ hoạt động tối đa dưới 10 ngàn giờ, sau đó phải đưa vào bảo trì ở các mốc như 100 giờ, 500 giờ, 700 giờ và 1,000 giờ. Cứ 100 giờ phải thay nhớt một lần, khi du thuyền chạy tới mốc 5,000 giờ phải đưa đi thay thế những phụ tùng hao mòn. Tiền dầu cũng tốn bộn. Du thuyền chạy trung bình 30 hải lý (tức 50 km) một giờ. Với “con” dài 50-60 feet (khoảng 16-18 mét) đốt khoảng 100 lít dầu/giờ. Ðó là chưa tính các chi phí khác như điện nước; bảo trì, tiền lương cho thuyền trưởng, thợ máy, thuyền viên, nhân viên bảo vệ, tiền thuê bến đậu…”.

Sau 20 phút, với sự “nhắc nhở” của bảo vệ, chúng tôi rời khỏi du thuyền. Cùng lúc này có một “con” khác trờ tới. Hải Phúc nhận ra người quen và nói với chúng tôi, ông chủ bụng phệ, tên Hữu “beo”, đứng trước mũi du thuyền cùng cô nhân tình, có nhà riêng bên khu biệt thự Thảo Ðiền quận 2. Sau vài câu chào xã giao, ông Hữu “beo” nói với chúng tôi: “Thời buổi giờ mấy người chơi siêu xe là “xưa rồi Diễm”, phải xoay sang chơi du thuyền như chúng tôi mới là “đỉnh của đỉnh” (!)

oOo

… Hiroshi, 45 tuổi, người Nhật, hiện là giám đốc kỹ thuật một công ty liên doanh ngành cơ khí ở Khu chế xuất Linh Trung, vốn là bạn thân của tôi do có thời gian tôi làm việc tại công ty này. Một sáng cuối tháng 3/2021, Hiroshi gọi điện mời tôi cùng anh “đi chơi du thuyền cho biết”. Tôi đồng ý và có mặt tại nơi ở của Hiroshi lúc 7 giờ 30 sáng. Tại đây, tôi gặp thêm một người nữa, được biết là “nhân viên dịch vụ du thuyền” của Công ty A (*). Tiếp đó, chúng tôi đi chung xe của Hiroshi tới bến tàu N. cách 15 phút. Theo chỉ dẫn của Hà – tên anh nhân viên dịch vụ du thuyền – tôi và Hiroshi được giới thiệu gặp một người tên Tùng, nghe nói là chủ quán cà phê HT rất đẹp ở bến tàu này, đồng thời là chủ nhân của 2 du thuyền “cho thuê theo ngày” neo cách đó không xa. Khi còn phân vân chưa hiểu chuyện gì, Hiroshi rỉ tai tôi: “Mới được người bạn quen giới thiệu về dịch vụ này, nghe nói rất vui. Ðể xem chúng ta sẽ thưởng thức những trò gì?”.

Du thuyền và gái đẹp

Qua trao đổi với Hà, tôi biết Tùng trước vốn làm nghề bất động sản. Cách nay 3 năm, khi bất động sản “đứng hình”, anh ta bỏ ra gần 2 triệu USD (hơn 40 tỷ đồng VN) sắm hai “con” này và sang luôn một quán cà phê ngay bến tàu để chuyển hướng làm ăn. Du thuyền của Tùng ngoài việc sử dụng cá nhân thì thời gian nhiều hơn dùng “cho thuê theo ngày”. Tuy nhiên, nếu đơn giản cho thuê cũng chẳng được mấy khách nên anh ta còn kiêm luôn công việc điều hành của một đường dây mại dâm bí mật. Ðường dây này chỉ lan truyền trong giới người có tiền và có uy tín vì theo Tùng, như thế sẽ khó bị bọn “chèo” (tức công an) phát hiện (?).

Xem thêm:   Người nghèo giữa tâm dịch

Trong điều hành, Tùng thuê Hà và mấy người nữa làm “chân rết” kiếm khách cũng như chiêu mộ các cô gái xinh đẹp về phục vụ đường dây. Vẫn theo lời Tùng, chừng non tháng trước, anh ta đã trực tiếp tuyển chọn và đang quản lý gần 30 người đẹp chân dài ở độ tuổi 18-28 và luôn sẵn sàng điều gái bán dâm theo hình thức đi tour trên du thuyền của mình. Cứ mỗi tour cùng người đẹp, khách phải trả 10 triệu đồng cho một ngày (tính tròn 24 tiếng, dù khách không đi đủ 24 tiếng cũng vẫn mức giá đó). Nếu khách đồng ý phải trả trước bằng tiền mặt hoặc chuyển khoản qua ATM.

Riêng quán cà phê HT ở bến tàu, Hà không ngại cho tôi biết, thực ra đây chỉ là “bức bình phong” vì nó chính là nơi Tùng dùng làm chỗ nuôi giữ gái phục vụ khách. Theo đó, Tùng cho in các tờ rơi hoặc card visit “tuyển nữ nhân viên phục vụ quán cà phê”. Khi các cô gái đến xin việc, sau khi qua tuyển lựa, Tùng thường đề nghị họ làm luôn việc mua bán dâm khi cần thiết trên các du thuyền…

Cuối cùng, Tùng và Hà lần lượt điều 5 cô gái xinh đẹp, tuổi từ 18-22 đến cho chúng tôi xem mặt. Tôi và Hiroshi chọn được 2 người. Theo thỏa thuận, Tùng thu ngay của Hiroshi số tiền mặt 20 triệu đồng và bảo Hà dẫn chúng tôi xuống con du thuyền số 2. Khoảng 20 phút sau, du thuyền bắt đầu nổ máy, rời khỏi bến N. Tôi và Hiroshi cũng tách nhau ra, mỗi người dẫn một người đẹp vào phòng ngủ riêng khá đầy đủ tiện nghi. Cô gái đi cùng tôi xưng tên Thúy Hạnh, 22 tuổi, quê Vĩnh Long. Vừa nhanh chân bước vào phòng tắm, cô gái vừa quay ra thỏ thẻ hỏi tôi định đi chơi một hôm hay bao lâu. Tôi trả lời:

Xem thêm:   Gian nan đường về!

– Không biết! Anh chỉ đi theo bạn anh. Lúc nãy thấy ông Tùng thu của bạn anh 20 triệu. Như vậy em được bao nhiêu?

Thúy Hạnh đáp:

– Vậy chắc chỉ 1 ngày thôi. Tiếc quá anh há! Với số đó, bọn em chỉ được 1 người 2 triệu mà thôi. Còn bây giờ anh muốn vào tắm chung với em không?

NS

Chú thích: (*): Kể từ đoạn này, do liên quan một số vấn đề tế nhị không tiện nêu rõ, chúng tôi tạm ghi tắt tên địa điểm cũng như thay đổi tên các nhân vật.