Trịnh Cung là họa sĩ nổi tiếng. Ngoài ra ông còn là con người của văn chương và đã sáng tác nhiều bài thơ đặc sắc. Thơ ông mới từ ngôn ngữ tới hình ảnh, đôi chỗ đi vào siêu thực. Sau đây chúng tôi giới thiệu một vài bài thơ tiêu biểu của Trịnh Cung. Mời quý vị và các bạn thưởng lãm.

SAO KHUÊ

trinh-cung Những ô cửa bên kia sông

 Tặng L. & những chiều Thanh Đa

Khi chúng ta trở lại chỗ ngồi bên dòng sông

Những tảng lục bình ngày hôm qua đã trôi về đâu

Ký thác đìu hiu của Chúa

Dấu vết một huyền thoại lỗi lầm

Dẫu đã phơi trần tàn tạ

Cũng cố nổi trôi khất thực niềm tin từ những sự sống đang mấp mé bờ vô vọng

 

Hãy ngồi xuống bên nhau

Ký thác vào môi anh giấc mơ hoang dại margarita màu trắng

Mặc sạt lở phập phồng dưới chân

Và nước đã dâng trào cấp báo vượt đỉnh

Sự đổi kiếp sắp xảy ra

Những ô cửa bên kia sông vẫn không ngừng im lặng

Không ngừng đổ xuống dòng sông nỗi đen phế thải từ lỗ tối thiên đường

Cho nhanh hơn giờ tận số

 

Hai ta còn kịp

Nằm gác chân lên nước

Và cuốn lưỡi vào nhau để cùng trôi về một hướng

Bài học từ lũ lục bình

Tự sống và tự chết hồn nhiên trên từng cơn thuỷ triều

Bài học từ những ô cửa đen ngòm lầm lì bí ẩn

Nơi dung thân của những vì sao không có chỗ trên bầu trời

Hãy cứ hân hoan nhập vai người tình

Sân khấu không đèn không PR

 

Ðừng mơ dại dột tháo gỡ nỗi bất hạnh ra khỏi đời mình

Tự đánh mất thứ credit không bao giờ hết giá trị và chẳng ai thèm đánh cắp

Rồi có một ngày sẽ ào ạt lũ lục bình kia trở lại

Có thể là thế hệ mới

Tiếp tục cuộc trình diễn vô tư vở hài kịch Lòng Từ Bi Dối Lừa bao đời trên dòng nước cũ

Dẫu chúng ta mãi mãi chẳng quay về

Mãi mãi trôi đi…

4/2005

trinh-cung1

Trịnh Cung – chân dung tự họa

Cuối cùng cho một tình yêu

 

Ừ thôi em về

Chiều mưa giông tới

Bây giờ anh vui

Hai bàn tay đói

Bây giờ anh vui

Hai bàn chân mỏi

Thời gian nơi đây

Bây giờ anh vui

Một linh hồn rỗi

Tình yêu xứ này

Một lần yêu thương

Một đời bão nổi

Giã từ giã từ

Chiều mưa giông tới

Em ơi, em ơi!

 

Sầu thôi xuống đầy

Làm sao em nhớ

Mưa ngoài song bay

Lời ca anh nhỏ

Nỗi lòng anh đây

1958

Xem thêm:   Nguyễn Lương Vỵ

Trong quán trưa

Anh nhìn qua vai em

Khu vườn nhỏ Yoko

Lá ưỡn cong nắng vàng

Có ai thầm thì

Nước chảy từ một giấc mơ xa

 

Trong quán trưa

Giữa những ly và ghế

Giữa bóng tối và chút đèn vàng Yoko

Em nhìn qua vai anh

Lô nhô những người đàn bà trong quá khứ kể từ ngày hôm qua

Và bắt đầu cuộc tương tàn siêu tưởng

 

Trong quán trưa

Khi em thôi nhìn qua vai anh

Những người đàn bà lặng câm lần lượt rút lui tả tơi về quá khứ

Tống biệt điệu jazz buồn từ sân khấu trống

Chỉ còn hai ly nước chúng ta

 

Chỉ còn hai ly nước của chúng ta im tiếng thuỷ tinh

Vì môi em và môi anh

Không cần đường, chanh, sữa, trà và nước đá

 

Trong quán trưa

Anh không còn nhìn qua vai em

Khu vườn nhỏ Yoko đã ướt đẫm nước của lá

Và nắng mềm nhũn con sâu chờ hóa bướm

Bóng tối lảng vảng bên kia bức tường ai bỏ lại

Vệt máu ngày phai

Loang lổ chờ giờ khâm liệm nỗi cô đơn vào đêm

 

Về đi em

Trước khi sự yên tịnh không còn nuông chiều chúng ta