Tháng Tư về gợi lên trong lòng mỗi người chúng ta một cảm xúc. Đó có thể là nỗi thương đau khi nhìn lại bóng dáng mẹ hiền, dòng sông xưa. Đó có thể là giọt lệ ở một thành phố nay không tìm lại được. Và cũng có thể là bóng một người thân đã vĩnh viễn nằm lại ở một góc đời. Xin mời các bạn trong giây phút cùng sống lại những nỗi niềm chưa bao giờ nguôi. SAO KHUÊ

Trần Mộng Tú

tháng tư ơi

 

Tôi cúi xuống tờ lịch

Chạm tay vào Tháng Tư

Tháng Tư rơi rất nhẹ

Tháng Tư rơi như mơ

 

Thôi nhé, đừng dao động

Ngủ yên Tháng Tư ơi

Tôi hái cánh hoa tươi

Ðặt lên môi con s

 

Con số 30 nở

Gọi tên người ngày xưa

Tiếng vọng như chuông đổ

Từ giáo đường Tháng Tư

 

Con số 30 nở

Vang như tiếng biển xa

Mẹ đang ôm hoa sóng

Ru con trên bãi nhà

 

Con số 30 nở

Một đóa hoa thật hiền

Từng cánh hoa rất mỏng

Xếp lên nhau bình yên

 

Con số 30 nở

Rung một chùm sương mai

Hạt sương như hạt ngọc

Tan vào nỗi ngậm ngùi

 

Tháng Tư tôi cúi xuống

Nhặt con số 30

Cài lên ngực bên trái

Gọi khẽ Tháng Tư ơi!

TMT 4 / 2021

 

Ngô Nguyên Dũng

khoảng trống tháng tư

 

tháng tư!

tôi gọi cho đỡ nhớ

bạn vong niên tôi. một quãng đời

sài gòn!

tên em. nghìn trăn trở

năm thập niên dài tiễn đưa tôi

 

khoảng trống mười hai còn gặm nhấm

trầm cảm đầy vơi. rượu rót năm

tháng tư!

giọt đọng. buồn chưa cạn.

men đời chạm khẽ tiếng vọng âm.

 

tờ lịch thẫn thờ gầy guộc mỏng.

chỗ ghế bàn tôi. cõi rất riêng

giấy khuya vượt biển trùng vây sóng

đêm lắng nghe trời lẫn đất nghiêng

 

bật máu thời gian. thương tích gọi

bụi bám già nua. chữ rã rời

từ dạo nắng đoạn đành bóng tối

rách rưới từ đây. viễn xứ tôi

 

mỗi năm khoảng trống chợt ngoi dậy

muối xát bi kịch. thuở đại dương

lớn không đủ chứa niềm đau ấy.

gió bão ba mươi.

mỗi tháng tư! 

NND 04.2021

Đinh Cường

Huỳnh Liễu Ngạn

Xem thêm:   Phùng Cung

vòng hoa cho hư vô

 

1

(có cơn mưa móc nào rớt xuống trong lòng tôi

buổi chiều tháng tư

có hư vô trôi qua mười năm trên dòng cuồng lưu bất tận

có người ly hương gãy khúc đàn dạo bên bờ con sông thời gian im tiếng

gởi một ánh trăng rằm lên nửa cuộc đời phiêu bạt giang hồ đành đoạn ra đi

còn ai để nói lời chia tay để nghe hương cau đầu xóm

ngây ngất mùa thu

hay vĩnh ly bóng nhạn cơ cầu mái tranh đơn chiếc

mẹ ơi mẹ ơi

khóm lau bờ sậy nương rẫy khói chiều con xa quê quán

buổi sáng mơ hồ lưu đày tức tưởi

mẹ ơi con xa quê nhà năm này năm khác

xin gởi cho con liếp chái sân sau vườn khuya tiếng cú

nhắc nhở cho con bóng đêm mưa đổ dột chái hiên nhà

bởi mẹ biết rằng

đời chẳng hơn gì một tiếng kêu thương)

 

 

3

chợt nghe tiếng lá rơi ngoài ngõ

hay vẫn là hư vô

lảng vảng

trên con đường hoa lựu ngày xưa

lại đem tới

gởi gắm

đôi lời ray rứt

phiền muộn như mỗi ngày trôi qua

mải mê làm quên đi thực tại

u buồn cũng vừa ập đến thiết tha

 

4

(có cơn giông gió nào đổ xuống trong lòng tôi

buổi chiều tháng tư

có em tiễn anh ra tận phương trời mây sa xuống thấp

có em tiễn anh

tiễn anh

bóng lá xương khô bên xóm đợi chờ

hò ơi vẳng tiếng lục bình tấp bụi bờ mô

phương em đò ngang vắng khách

đò dọc vắng người

chợ chiều vắng tiếng

còn nghe tiếng khóc canh thâu vút qua khe chái

nhức nhối trăm bề gừng cay muối mặn

hò ơi

khi đi mẹ có dặn rằng…) 

 

Xem thêm:   Nguyễn Phan Thịnh

5

hôm nay

mấy kẻ lãng du chợt nghĩ

một mảnh hồn vừa dạt đâu đây

ai mang lòng trắc ẩn

để quên đi sự sống đã quá màu mè.

 

HLN