Đã từ lâu, tôi yêu thi ca của những người da đen cũng như yêu điệu blues trên những kè đá và vỉa hè New Orleans, trong khu French Quarter. Và tôi đã viết về thơ của Maya Angelou, đặc biệt khi bà từ giã thế giới này ra đi, trong bài Thơ Maya Angelou, Đóa Hoa Loa Kèn Rực Rỡ. Với Langston Hughes (1902- 1967), một thi sĩ da đen khác, tôi cũng đặc biệt yêu mến khi nghe ông nói về những dòng sông xưa như những mạch máu trong cơ thể người, những điệu blues và những chuyến xe lửa xuôi về miền Nam, những bình minh ở Alabama… Có dịp, tôi sẽ dịch gởi đến anh em gần xa một vài bài thơ đặc sắc của Langston Hughes.

Tôi viết những dòng trên đã lâu cho tới nay vẫn không thực hiện được. Gần đây lang thang trên Tiền Vệ gặp bài viết của Hoàng Ngọc-Tuấn và Nguyễn Đăng Thường như mở được cánh cửa. Hoàng Ngọc-Tuấn nói về dòng thơ Jazz của Langston Hughes và giá trị khai phá của nó. Còn Nguyễn Đăng Thường thì dịch thơ Langston Hughes.

Sau đây xin chuyển tới bạn đọc chùm thơ của Langston Hughes qua bản dịch của Thanh Tâm Tuyền,  Nguyễn Đăng Thường và Vũ Hoàng Linh. SAO KHUÊ

langston-hughes1 Homesick Blues

 

Cầu xe lửa là

Ðiệu hát buồn trên không

Cầu xe lửa là

Ðiệu hát buồn trên không

Mỗi lần chuyến tàu qua

Tôi thèm rời chỗ khác

 

Tôi đi xuống phía ga

Trái tim ngậm trong miệng

Tôi đi xuống phía ga

Trái tim ngậm trong miệng

Tìm xe còn đổ bến

Ðưa tôi về miền Nam

 

Ðiệu blues buồn não nuột

Thượng đế ơi, khủng khiếp

Ðiệu blues buồn não nuột

Thượng đế ơi, khủng khiếp

Ðể ngăn mình khỏi khóc

Con há miệng cười

THANH TÂM TUYỀN

Xem thêm:   Nguyễn Lương Vỵ

langston-hughes

Bình minh ở Alabama

Khi tôi trở thành nhà soạn nhạc

Tôi sẽ viết cho mình một ca khúc

Về bình minh trên đất Alabama.

 

Tôi sẽ đặt vào đấy những bài hát trong lành

Những bài hát xuất hiện trên mặt đất như thể mây mù

Rơi xuống từ bầu trời như những hạt sương

Tôi sẽ đặt những cây cao trong đấy.

Và hương thơm của lá thông

Và mùi đất sét đỏ sau cơn mưa

Và những chiếc cổ dài đỏ ửng

Và những khuôn mặt có màu hoa anh túc

Và những cánh tay to khỏe màu nâu

Và những đôi mắt của cúc dại trên đồng

Của người da đen và trắng đen trắng đen

Tôi sẽ đặt vào đó những đôi tay trắng

Những đôi tay đen, nâu cũng như vàng.

Những đôi tay vùi sâu trong đất đỏ

Chạm vào nhau bằng những ngón thiện lành

Chạm vào nhau tự nhiên như những hạt sương

 

Trong ban mai của âm nhạc

Khi tôi trở thành nhà soạn nhạc

Và viết về bình minh ở Alabama. 

VŨ HOÀNG LINH

Người da đen nói về những giòng sông

Tôi đã biết những giòng sông:

Tôi đã biết những giòng sông cổ như trái đất và cũ hơn giòng máu trong huyết quản loài người.

Linh hồn tôi lớn lên sâu thẳm như những giòng sông đó.

Tôi đã tắm trong lòng Euphrates những bình minh ấu thơ.

Tôi đã xây căn nhà nhỏ gần phía Congo và nó ru tôi ngủ.

Tôi đã nhìn mặt sông Nile và những kim thự tháp nhô lên trên nó.

Tôi đã nghe những lời ca của Mississippi khi Abe Lincoln xuống miền New Orleans, và tôi đã thấy những khúc quanh lòng bùn của nó vàng lên trong hoàng hôn.

 

Tôi đã biết những giòng sông:

Những giòng sông cũ kỹ, tối tăm.

 

Linh hồn tôi lớn lên sâu thẳm như những giòng sông đó.

Những vì sao

Ô, vệt sao sáng kia trên đường phố Harlem,

Ô, hơi gió thoảng lãng quên là đêm tối đó.

       Cả thành phố vươn cao

       Theo tiếng hát người mẹ.

       Cả thành phố mơ màng

       Theo điệu hát ru con.

Hãy đưa tay, hỡi em bé da đen, hái lấy một vì sao.

Từ tận cùng hơi gió thoảng lãng quên

       Là đêm tối đó.

       Chỉ hái lấy

       Một vì sao thôi.

Thập giá

Cha già của tôi là một ông cụ da trắng

Và mẹ già của tôi là một bà da đen.

Nếu như tôi đã nguyền rủa người cha già da trắng,

Tôi xin rút lại những lời chửi đó.

 

Nếu như tôi đã nguyền rủa người mẹ già da đen

Và mong cho bà sa địa ngục,

Tối hối tiếc lời chúc hung dữ đó

Và bây giờ tôi muốn bà được yên thân.

 

Cha già của tôi qua đời trong ngôi nhà to và đẹp.

Mẹ tôi đã chết trong một túp lều.

Tôi tự hỏi mình sẽ chết ở nơi nào,

Bởi tôi không đen không trắng?

Những kẻ lang thang

Chúng tôi là những kẻ tuyệt vọng,

Những kẻ không bận tâm,

Những kẻ đói khát,

Không có lấy một chỗ

Ðể ăn,

Không một nơi nào để ngủ,

Những kẻ không nước mắt

Không biết

Khóc.

NGUYỄN ĐĂNG THƯỜNG