Đức Phổ là nhà thơ nổi tiếng từ nhiều năm nay. Anh quê gốc Thừa Thiên-Huế. Học Quốc Học Huế, Đại Học Luật Khoa Sài Gòn. Đi lính Hải Quân VNCH. Đi tù CS từ 1975. Sang Mỹ năm 1996, hiện định cư ở Atlanta, Georgia. Thơ anh thường xuyên có mặt trên Văn, Văn Học, Hợp Lưu, Chủ Đề. Tạp Chí Thơ, Thư Quán Bản Thảo. Phố Văn…và các trang mạng Văn Chương.

Đúng như Hoàng Xuân Sơn nhận định, “Dòng thơ Đức Phổ là dòng thơ lang bạt kỳ hồ của kẻ hát rong”. Anh sáng tác đủ thể thơ: lục bát, thất ngôn, ngũ ngôn, có cả thơ tự do và tân hình thức. Đức Phổ nặng tình với quê hương, quá khứ và bè bạn. Thơ anh mang ý tình đằm thắm, đôi khi điểm nụ cười dung dị, rất được bạn thơ và người đọc yêu mến.

Sau Một Chỗ Về, Mùa Tình Xin Kịp Gặt, Đức Phổ vừa xuất bản Tuyển Tập Thơ dày trên 350 trang. Sau đây Trang Thơ xin trích đọc một vài bài đặc sắc của Đức Phổ. SAO KHUÊ   

mái nhà xưa

 

Anh đã về dưới mái nhà xưa

Mẹ Cha không còn nữa

Nhà trống, nương vườn xơ xác

Chỉ còn con vện vẫy đuôi!

 

Khi cắm nén hương lên bát hương đã cũ

Kỷ niệm theo về

Cùng hương khói mang mang

Tự nhiên anh khóc…

 

Anh đã về dưới mái nhà xưa

Mái tróc,tường nghiêng,cột kèo đùn mối

Chiếc giường Mẹ nằm giờ trơ trong góc

Bộ trường kỷ của Cha không còn

Câu liễn, bức hoành vắng bóng…

Tâm hồn anh bỗng tha ma…

 

Anh đã về dưới mái nhà xưa

Người chị mắt loà ,nhìn em không rõ mặt

Giọng khàn thăm hỏi nhỏ to

Rưng rưng sương ướt vai rồi

Tự nhiên anh khóc…

 

Ðang giữa mùa nhà xưa lạnh ngắt

Tiếng hàng xóm không đủ khêu đèn

Ðêm ma trơi khắc khoải

Khiến mảnh vườn rộng thêm

Anh bơ vơ chiếc lá

Rụng vô hồn, trời khuya!

 

Anh đã về dưới mái nhà xưa

Em đến thăm rót nước tự mời

Anh vụng về không biết nói chi

Dẫu lòng muốn hỏi

Mai này còn nhớ nhau không? 

28.6.12

Xem thêm:   Chu Ngạn Thư

 

tháng năm

nắng cháy

 

đã tháng năm sao vẫn còn buồn

dẫu bên ngoài trời đang rất nắng.

ai cũng mong cuộc đời bình lặng

cho lời ước đẹp mãi xưa sau.

 

tháng năm nhiễu loạn tanh mùi máu

nhân loại trầm luân cả ngọn nguồn.

có kẻ chưa ra người thiên cổ

đã hồn trôi xó chợ đầu đường.

 

tháng năm chinh chiến không còn nữa

súng đạn im hơi tự thuở nào.

mà những hồn ma gieo máu lửa

dang tay ngăn trở phố qua làng.

 

tháng năm nắng cháy không khô được

nước mắt. tình xa biệt ngàn xa.

bằng hữu cách ly sầu ly tách

rượu vỡ trong hồn ngỡ châu sa.

 

tháng năm mở cửa không tỏ mặt

cô em má đỏ kín âu sầu.

mắt mừng cố giấu cơn tim thắt

thế giới khôn lường chuyện biển dâu!…

Đà Nẵng,

không thể nào quên

 

tặng hạ đình thao

 

Không thể nào quên được tiếng chim

đã hót bên vườn mai Tân Lập.

Ở quanh đây bầu trời rất thấp

chạm lòng ta nỗi nhớ xanh lòng.

 

Cùng trở về theo ngọn rét đông

nên lạnh Huế cũng vào thăm bạn.

Ðêm nguyệt tận. Chút lòng mẫn cảm

mai đầu mùa hẹn pháo Nam Ô!

 

Hãy thắp lên ngọn lửa ấu thơ

giữa phố thị rực đèn cao áp.

Hãy rót cho đầy chung luân lạc

khi say. Ðất trải chiếu ta nằm.

 

Ta treo ta giữa cuộc phong trần

máu trận mạc mấy đời vong phụ?

Theo chim đã bao mùa di trú

phút tương phùng lòng ta phục sinh.

 

Sẽ mang theo suốt cuộc hành trình

giọng nói bạn, nụ cười… Ðà Nẵng.

Thân đất khách lạc loài mưa nắng

sóng Thu Bồn dỗ giấc mơ quê!

 

Xem thêm:   Đặng Thị Quế Phượng

ngày của một người hưu trí

 

Suốt ngày ở nhà như một quản gia

Quản gia chỉ là kẻ trông nhà

Mà nhà chẳng có gì để mất

Chỉ sợ mất mình như kẻ vong gia.

 

Cứ việc trông nhà nên ngày cứ dài ra

Mà trí tuệ mỗi ngày một vắn

Có đôi việc muốn làm không làm được

Mới hiểu rằng lực bất tòng tâm.

 

Thế mà bên đời vẫn đó là em

Vẫn nhắc nhở trái tim đừng ngưng nhịp

Khi về hưu là hiểu mình sức kiệt

Là muôn chiều lá rụng rắc đầy hiên.

 

Khi một mình ngồi xuống đứng lên

Nghe đó đây có chút gì thừa, thiếu…

Nhân ngãi đã một đời không thể hiểu

Thì nhân tình chỉ mỗi mình em.

 ĐỨC PHỔ