Một lần nữa chúng ta trở lại với thơ Chiêu Anh Nguyễn. Chiêu Anh thuộc lớp nhà thơ trẻ cùng thời với Khương Hà, Đoàn Minh Châu, Trần Lê Sơn Ý… Những bài thơ đẫm hương vị tình yêu, nồng nàn sức sống và mùi dục tính. Ngoài ra ở Chiêu Anh ta còn bắt gặp những cảm xúc và suy nghĩ, phản ứng lại những hiện thực u mê xuẩn động của thời đại. Chiêu Anh từng tham gia biểu tình, làm thơ ca ngợi Huỳnh Thục Vy. Nhìn chung ở Chiêu Anh Nguyễn, qua thơ cũng như người, hiển lộ nét quyến rũ. SAO KHUÊ

anh có về

sưởi ấm mùa đông

 

Anh đã bỏ mặc tôi với bầu trời

Ngoài kia

Mây bắt đầu trở xám

ôm một điệp khúc tẻ nhạt

Anh bỏ mặc tôi trong đêm

Cụm mây không kham nổi nỗi buồn

bật khóc

Ðiệp khúc ngày xưa trút hơi thở cuối

Anh bỏ mặc tôi một mình qua bóng tối

Trốn tìm ảo vọng

Người đàn ông thắp lên ngọn bạch lạp thơm mùi nhựa sống

Tràn vào tôi nỗi ám ảnh điên cuồng

Anh tan vào đêm

ngọn bạch lạp không đủ cho tôi đi nốt những ngày cô độc

lang

          thang

                      tìm lại chính mình

Cơn gió mùa thả nỗi nhớ đi rong

Tôi tất tả lùa thời gian bằng ngón tay trầy xước

Anh đã bỏ mặc tôi với những ngày như thế

đủ cả vui buồn

những con mắt xoi mói nhìn tôi từ ngôi sao mới mọc

Ðâu đó trong dải ngân hà

Có lẽ giọt nước mắt nào chảy ngược

Cơn gió vô tình

Thổi tung từng giọt

Lấp lánh giữa bầu trời

Anh có còn nhớ lối quay về

Sợi tóc nhỏ âm thầm rớt lại giữa đường bay hạnh phúc

Ngọn bạch lạp ngày xưa anh thắp

Ðang rùng mình hấp hối

Tôi ủ nỗi cô đơn đi qua bóng tối

Anh có kịp về sưởi ấm mùa đông?

 

Xem thêm:   Tết Tây uống bia

điều nguyên vẹn

nơi em

 

Giọt mưa nhỏ bay về phía ấy

lá vàng rơi về phía ấy

bước chân anh đi về phía ấy

bâng khuâng

em gởi theo về phía ấy

trừ nỗi khát khao

còn vẹn nguyên như mới

ngày đầu

em để lại nơi đây

….

lá mùa này sao lốm đốm nâu như mắt em ngày ươm nắng

màu nâu trầm bình yên như sóng

(với em sóng có vẻ vẫn yên bình)

thảm lá vàng rạo rực dưới chân

cuốn nỗi cô đơn vào ồn ào…. câm lặng

cuốn mảng trời thu vào ngày tuyết trắng

(có đôi khi tuyết vẫn rơi giữa những khoảnh khắc không ngờ)

phía ấy bây giờ…. bên cạnh lời dịu ngọt

là nụ hôn

bốc cháy tim gan

sức nóng huy hoàng

truyền âm từ giọng nói

không biết khi nào đã rời em mãi mãi

như chưa hề nhận diện được nhau

ký ức muộn

 

Em đi tới đầu nguồn

Tìm lại…

Mùa này

Ngã ba sông

 

Thông lô nhô khấp khởi

Sim chín rục dậy mùi

Những nấm mồ nâu trống hoác

Ngọn đồi rực hoa vàng

 

Giấc mơ anh cõng em bay trên ngọc lan sau căn phòng

     chúng ta đánh rơi chiếc chìa khoá duy nhất

Ðành yêu nhau bên hàng hiên giữa gạch ngói ngổn ngang

Ðêm như dài, sâu hơn chìm trong đáy ly vang uống dở

Anh rót vào em ngày chóng vánh

Tất cả còn treo trên mười ngón tay anh

Em buộc vào đấy một nụ hôn

 

Tháng mười

Của nhiều mùa yêu trước

Cánh ngọc lan sót lại trên chiếc đệm trắng

 

Rùng mình

Chuyến bay cuối cùng đưa em rời khỏi anh

Lại khởi đầu một dụ ngôn

Chúa giờ này cũng thở dài

 

Những khải huyền không còn rượt bắt

Chúng ta chạy về hai phía

Giấc mơ triền miên

Lũ mèo hoang tha con đi khắp hẻm chợ

Rao bán suồng sã

Chúng nói tiếng người và cười nhạo hỉ hả

Em còn nghe rõ những thanh âm

Ðến tận khi giật mình thức giấc

Chúa thì xa, Phật cũng xa

Chỉ những nỗi đau là thực

Ðen thẫm như cánh ngọc lan nằm lại

Căn phòng

Khi chúng ta

Quay đi..