Chân Phương là bút danh của Phương Kiến Khánh.

Chân Phương vốn là nhà thơ tài hoa từ khi anh còn ở Sài Gòn trước 1975. Sinh năm 1951 tại Nam Vang, xuất thân từ chương trình giáo dục Pháp ngữ. Lúc thiếu thời anh ở Nam Vang, sau này học đại học Văn khoa ở Sài Gòn, tốt nghiệp Master of Education tại đại học Cambridge Hoa Kỳ, năm 1992. Chân Phương là nhà thơ có một sở học rộng và sâu về văn hóa Pháp.

Anh dạy học ở Boston. Những năm tháng vừa qua, từ Boston Chân Phương thường cùng với Nguyễn Trọng Khôi và một vài anh em khác lái xe đường dài thăm bạn bè ở Virginia tại nhà Phạm Cao Hoàng và Trương Vũ. Anh rời bỏ anh em ngày 6 tháng 5 vừa qua. Chân Phương ra đi quá đột ngột lúc hồn thơ còn bay bổng khiến bạn bè hụt hẫng, xót thương. Thơ Chân Phương mới từ ngôn ngữ tới hình ảnh nhưng vẫn gợi cảm xúc ở người đọc. SAO KHUÊ

bản thảo mùa đông

 

diễn tập

 

sau tuần lưu diễn cuối

đàn ngỗng trời trực chỉ phương nam

các bến sông

xơ xác úa vàng

 

ngoài mọi dự báo  

                                    tuyết

                                              rơi

trắng xóa

từng khoang thuyền chưa kịp úp

gió đẩy mấy cánh buồm mỏi

vào nhà kho thời gian

lũ cây già tập dượt gấp gáp

cho kịp vở kịch tháng chạp

 

độc ẩm blues

 

Xem thêm:   Quốc Khánh Úc

đêm lạnh nhất

của mùa đông

quên nhà tù thân xác

quên trống vắng hư không

mở chai rượu hiếm

ngồi độc ẩm

              

giữa những cổ tự nhạt mờ đạo nghĩa

giữa lũ tượng đá lịch sử điếc câm

như con ba ba theo đàn cá lòa

bơi quanh viên kim cương quý

 

chìm tận đáy đại dương

đã mấy nghìn năm

 

               *

khi các phân tử hóa chất

cùng lũ tế bào bắt đầu vũ khúc say

 

biết đâu

quỷ thần sẽ hiện ra

trong cốc rượu

cùng vết son môi lạ

 

thập giá và

mạn đà la

 

Từ ngày em ra đi

tôi về cưa khúc gỗ

đóng một cây thập giá

vác lên đồi săn chim

 

ngày lại rồi ngày qua

em ra đi biền biệt

tôi làm như không biết

mãi săn chim đồi xa

 

những đêm trời mưa bão

những sáng sớm mù sa

tôi đìu hiu trở giấc

hát nhỏ lời đơn ca

 

chim bay đi bay về

thu đông bao mùa qua

quay tròn vòng nhật nguyệt

buồn vui cũng phôi pha

 

hai bàn tay gỗ đá

hứng tro bụi nhạt nhòa

chim dần dà chết sạch

trên ngọn đồi tha ma

 

khi nào em trở lại

(ví dụ chơi ấy mà)

nếu em còn về lại

nhớ viếng mộ tình ta

 

đó là cây thập giá

treo vọng tưởng mù lòa

đó là cây thập giá

gãy giữa mạn đà la

 

Xem thêm:   Biểu tình cần thiết hay bất ổn?

sinh nhật của tôi

và gió

..scrivo il mio nome sul vento.

Diego Valeri

 

cắn v

hạt nắng muộn màng

 

nếm trên lưỡi

vị nhạt không gian

 

lắng nghe con tàu gió

rời mọi bến mây

chở sạch những mùa rụng

 

bây gi

bánh sinh nhật là vầng trăng

nến cắm

rặng cây tuyết trắng

 

chẳng còn bãi bờ nào

mời gọi một chuyến lang thang

trời rộng biển xanh

cạn dần trong cái gạt tàn

 

nhặt mảnh vụn hoàng hôn châm điếu thuốc thu

nhấc chiếc bóng say đặt lên vai

áp môi rét buốt lần cuối lên mặt địa cầu

tặng lại tấm gương vài sợi khói

 

con đường xa hơn niềm tuyệt vọng rã cánh

con đường xa hơn sự vùi lấp tính danh

 

trong túi sẵn sàng

tấm vé một chiều

hành trình

về cõi lãng quên

 

hành trình

vắng dấu chân em

 

biển chỉ đường là mộ chí