Ở Mỹ, mùa hè đến, lắm lúc nhớ một cành hoa phượng đến rưng rưng.

Ôi phượng. Với những ai có đôi chút học hành chữ nghĩa, và có chút xíu máu lãng mạn trong người, thì phượng là quá đỗi thân thiết và gợi nhiều xúc cảm. Nó mở ra một vùng trời nostalgia. Nơi đó, tâm hồn ta chưa bị hoen ố, trí óc chưa phải bận bịu vì những mưu tính và thủ đoạn đua tranh giành giật. Chỉ có những trang sách và tình bạn và những mơ mộng buổi đầu đời. Cho nên người ta gọi phượng là hoa học trò.

Với Nguyễn này, phượng còn để lại một ấn tượng đặc biệt. Dạo đó, mùa hè 1995, phượng nở đỏ nhiều nơi trong thành phố Sài Gòn. Ðó cũng là lúc mình sắp bỏ nước ra đi. Những ngày chuẩn bị lên đường, không kịp cảm thấy buồn vì tâm trí còn bận bịu nhiều việc và còn náo nức vì những chân trời trước mặt. Trong buổi tiệc chia tay với bạn bè trên căn chung cư nhìn ra sông Thanh Ða, có những bông hoa cẩm chướng màu đỏ thắm, có rượu có thơ và đàn hát, lúc ấy dạ vẫn chưa đau, còn cười nói rộn rã. Tới lúc lên máy bay, nhìn xuống những con phố những mái nhà thấp thoáng màu hoa phượng đỏ, và ruộng đồng bờ xanh bãi biếc với những dòng sông uốn khúc quanh co…, lúc ấy nước mắt mới tuôn rơi. Ôi Việt Nam / từng là nỗi đau xé trong tôi / sao tôi khóc. lúc ra đi / phượng đỏ một màu yêu dấu cũ / là lúc chia xa…

Sang Mỹ, mùa hè không có phượng. Thôi, hãy tạm bằng lòng với một loài hoa khác của xứ người. Những cây crepe myrtle nở đỏ suốt mùa hè, Tim gọi là hoa hải đào. Tại sao lại hải đào? Như Tim đã nhiều lần giải thích với bạn bè, ấy là do một liên tưởng gợi ý: Tim nghĩ đến hoa hải đường ở quê nhà và hoa trúc đào (cũng thấy mọc rất nhiều ở Nam Cali và ven biển Florida). Hải đào là kết hợp của hải đường và trúc đào. Cả ba đều màu đỏ, hải đào sẫm hơn một chút.

Xem thêm:   Cọng lau gầy trĩu nặng bóng tà dương

Tháng 6. Cây hải đào bên cửa sổ phòng Tim lại nở hoa. Khu phố Tim ở chỉ khoảng hai trăm mét mà có tới mười cây hải đào. Nhưng không phải chỉ ở phố Tim mới có hải đào đỏ. Ở khắp nơi trong thành phố Garland, Dallas, những ngày này hoa hải đào nở rộ dọc theo hai ven đường, vạch thành những luống hồng nồng ấm như cánh tay người tình vươn ra. Hải đào nở, ở đây và nhiều nơi trên đất Mỹ, chẳng hạn ở Irvine như tháng Bảy năm nào Tim đến thăm -hải đào nở rộ ở nhiều nơi báo hiệu mùa hè đã trở về. Tuy vậy chỉ có ở miền đồng cỏ này, hải đào nở mang theo sấm chớp và mưa mà đài báo là severe thunderstorm. Tim không quên, đã có lần gọi vùng đồng cỏ nơi đây là “xứ sấm sét” (từ này mượn của Võ Ðình tiên sinh). Ðúng như vậy, phải không em? Những ngày qua, ta đã thấy thunderstorm chạy những đường lóe sáng ngoằn ngoèo trên dọc một dải miền Nam từ Texas đến Mississippi, Alabama, Louisiana sang tận Atlanta nữa kìa. Trời u ám, chùng xuống và sấm chớp và mưa như lòng mình lên cơn thảng thốt nhớ. Nhớ ai… Hay chửa. Ai mà chẳng đáng nhớ, đôi khi chỉ là một nụ cười ở cuối chân trời. A certain smile / A certain face…

Và hải đào nở, sấm chớp, mưa thưa, lòng Tim cũng chợt bồi hồi thương tưởng. Ðặng Văn Ðệ -nhà nghệ sĩ của cuộc sống, Lê Uyên Phương với tiếng đàn thùng và những ca khúc của một thời. Cả hai đều ra đi vào tháng 6 năm nào lúc những bông hải đào thả rơi theo gió. Và Võ Ðình, cũng ra đi vào mùa hoa hải đào ở Dallas. Bài «Chiều. hải đào đỏ» khúc requiem chợt sống lại trong tim mình. Này em, em hãy đọc lại trong một chiều mưa và sấm chớp lóe sáng ở chân trời, như chiều hôm nay. Ðể thấy rằng cái chết có những âm vang, rực rỡ buồn, trong lòng cuộc sống hôm nay:

Xem thêm:   Mùa Hè của chúng mình…

 

chiều hải đào đỏ…

và Lê Uyên Phương

 

ngày đi. cây hải đào rực đỏ

trong mắt tôi. mùa rợp cánh hải âu

kêu thét dậy. triều laguna sóng v

người ơi. chiều hải đào. tôi về đâu

 

ngôi nhà đó. vẫn tường vi mấy độ

bên chung trà. uống sớm mai nào

thoảng hương. một chút hồn siêu thực

màu terre de chine. trăng blues xanh xao

 

khúc hát. những vì  sao lạ mọc

trên tóc cây. dẫn lối anh v

quán phê buồn. vỉa hè. và gió

dấu chân một người đã qua

 

đã qua. dạ khúc. tiếng đàn u hoặc

trời không mây. những mái nhà phơi

hồn du ca. hoàng hôn phủ kín

nghe buồn từ thuở thơ tôi

 

này em. hãy đưa anh ra biển

bầy hải âu. kêu. kêu hoài

không giấc mơ về lại

trong ly cà phê. kìa nắng phai

 

nắng sẽ tắt. và cuộc đời sẽ hết

như âm rụng vỡ. hài kịch điên

ánh đèn. vừa lên. sau khung cửa

ai cười. chừng đã lãng quên 

TN