Lời giới thiệu: Phụ nữ rất kỳ lạ, họ có thể làm được những điều kỳ diệu: đưa cho họ một căn nhà, họ sẽ biến thành một tổ ấm, đưa rau trái, họ sẽ biến thành một bữa cơm ngon, cho một nụ cười, họ sẽ tặng bạn trái tim, cho một tình yêu sẽ nhận về lòng son sắt… Những người phụ nữ Việt Nam ngày xưa không được yên bình để gầy dựng hạnh phúc, bão tố thời cuộc đã ập xuống đôi vai mỏng manh của họ.. nhưng sau đó, họ lại tỏa sáng khắp nơi, từ nhà máy, văn phòng, trong căn bếp nhỏ hay chốn thương trường đầy sóng gió…

Bạn có thể giới thiệu cho Ngân Bình email: nganbinhdang13@gmail.com, những người phụ nữ quen biết, cho mục “Chuyện của Nàng” được lung linh muôn sắc. Xin cảm ơn.

Bảo Huân

Tối hôm qua, Chàng và Nàng cùng xem chương trình “Bạn muốn Hẹn Hò”.  Theo chương trình, một người nam và một người nữ chưa từng biết nhau sẽ được gặp mặt, trao đổi một vài chi tiết cá nhân, trong đó gồm có công việc làm, sở thích, quan điểm về  tình yêu v.v. Nếu sau cuộc trò chuyện, cả hai đều thấy đối tượng thích hợp với mình, họ sẽ chấp nhận kết bạn để tiếp tục gặp gỡ, tiếp xúc ngoài đời và khi  tình cảm nảy nở họ sẽ tiến tới hôn nhân.

Một câu hỏi luôn được “Bà Mai, Ông Mối” (hai người dẫn chương trình) đặt ra và “thí sinh” sẽ trả lời như ví dụ dưới đây.

– Em đã trải qua mấy mối tình?

– Dạ, ba mối tình.

– Mỗi mối tình kéo dài được bao lâu?

– Mối tình thứ nhất hồi em còn là học sinh trung học. Tụi em yêu nhau được 6 tháng.

– Còn hai mối tình sau?

– Dạ, mối tình thứ hai khi lên đại học, 7 tháng và mối tình thứ ba cách đây hai năm, kéo dài được 9 tháng thì tụi em chia tay.

“Bà Mai” nhíu mày, thắc mắc:

– Tình chỉ có mấy tháng, có thể gọi là tình không?

Chàng nhanh nhảu trả lời:

– Cái đó chỉ là khoái nhau thôi chứ đâu phải là tình!

Rồi quay sang Nàng, Chàng hỏi:

– Em thuộc tuýp người lãng mạn… vậy… em có  kiểu tình này không?

Nàng lắc đầu. Chàng thả banh thăm dò:

– Anh không tin. Làm gì không có!

Ừ! thì có nhưng dại gì khai. Nàng cười hiền lành, mắt vẫn nhìn vào màn ảnh, đầu lắc nhẹ. Thế rồi… từng dòng chữ nắn nót, mềm mại qua những câu thơ ngọt ngào, tha thiết trên trang giấy màu hồng  – những dòng chữ ấp ủ niềm rung cảm của người con gái tuổi đôi mươi như ảo, như thật ngày xưa, hình như… vẫn còn lung linh trong trí nhớ.

Xem thêm:   Trò chuyện cùng Hoàng Lan

-oOo-

Rồi tháng ngày này em vẫn sống trong nỗi nhung nhớ lan man nhưng ngọt ngào, da diết. Người đã xa em vùng trời cư xá, có mây buồn lãng đãng, có áo tím em mang dang dở một đời. Ngày một, ngày hai em đi về trên con đường xác xơ bóng nắng. Trăm nghìn xót xa như cuồn cuộn vỡ tung trong hồn khi em nhìn bóng mình chênh vênh, đơn lẻ. Ðường dài, gió xoay chiều tóc, vướng víu từng sợi mong manh trên khuôn hao gầy. Như một buộc ràng nào đâu đã trói chặt hồn em tự thuở biết người. Ngôi nhà màu xanh. Một chút nắng vàng hong trên ngói đỏ. Giàn hoa tim tím giăng ngang cổng vào. Ngần ấy thứ là yêu thương xiết xao diễm tuyệt, em nhìn mải mê không biết chán.

Nhưng rồi người ra đi. Không một lời từ biệt. Không một cái nắm tay ân cần, trìu mến. Không một chúc tụng, ủi an người dành cho em. Và em ở lại với áo tím tóc dài, với mắt buồn vương vương lệ đẫm, với bước chân khuya ngập ngừng trên đường vắng. Con đường thân quen ngày nào có anh lẽo đẽo theo sau nay đìu hiu quạnh quẽ. Cư xá lối vào không bóng trăng đêm. Một chút ngại ngần em dừng chân đứng lặng. Khung cửa màu quen thuộc im lìm cửa đóng. Mắt âu sầu ngác ngơ buồn tìm dõi bóng người xưa. Nhưng xa rồi, mất rồi. Em cúi đầu nghe nỗi buồn kéo về bủa vây, trùm phủ với một thoáng hụt hẫng, xót xa len nhẹ vào hồn.

Ôi! tình yêu chỉ là những hanh hao. Có là bao khi những đón đưa không hò, không hẹn người dành cho em. Âm thầm. Mong manh. Ngắn ngủi . Em dại khờ nên quay lưng chối bỏ, nên bây chừ chỉ còn lại nỗi hờn trách mông lung, một mình mặt đối mặt trong gương với hắt hiu, chiu chắt ngập lòng.

Như buổi sáng nào bước chân ngang qua con đường Duy Tân, nghe xác lá xào xạc dưới chân mà mắt cay vướng víu hạt buồn. Không dưng rồi cúi đầu băng ngang, bước vào ngôi trường cũ, lang thang trên hành lang vắng vẻ. Giảng đường cũ và những khuôn mặt mới. Bạn bè ơi, em xa lạ rồi có phải? Người thương ơi, còn đâu nữa lần nào người đứng trên thềm cao nhìn em trìu mến. Chỉ một ánh mắt dịu dàng, một môi cười quyến luyến. Thế thôi. Nhưng cũng vừa đủ xuyến xao, vừa đủ bấn loạn bước chân em lạc lõng, ngập ngừng. Một lần này xin người nhớ giùm em buổi sáng xa xôi ấy. Buổi sáng của mùa hạ nồng. Mùa hạ với những phiến nắng loang loang trên vuông sân trải đầy sỏi trắng với một chút luyến lưu in sâu trong kỷ niệm.

Buổi chiều một mình và những ngày nối tiếp, em đắm chìm trong mơ ước. Thứ mơ ước ngọt ngào hạnh phúc với hình ảnh người rạng rỡ trong màu áo thư sinh trắng ánh nắng chiều. Người đó. Em đây. Như gần gũi. Như xa xôi. Như ngăn cách biệt trùng. Bởi xa lạ làm sao nụ cười trên môi em. Bởi ngại ngùng chi đâu ngôn từ trên môi anh. Nên rồi xa nhau. Ngần ấy não nề hằn sâu trên môi cho em vô vàn hối tiếc. Hối tiếc từ những lần người cùng em về trên phố nhỏ. Công viên xinh xinh. Cột đèn cao vút. Dáng người còn in nơi đó. Khôi ngô. Quyến rũ. Ánh mắt người buồn còn rũ dáng lá xưa. Vô cùng dấu yêu. Vô cùng tha thiết. Cho em đêm từng đêm tựa đầu bên song cửa. Nhớ nhung. Chờ đợi. Cho dù em biết tự mình hành hạ mình nhưng cũng xin một đời ôm ấp, nâng niu, cất giữ mãi hình bóng người với tình yêu thứ nhất che giấu, lặng căm.

Bởi em biết. Bởi em nghĩ, tan vỡ này là do em. Và em đã nhắc nhở, đã xác định với em điều đó. Còn gì nữa đâu khi người xa em rồi, chỉ còn lại bóng hình kỷ niệm và ngôn ngữ nào em dành cho người trong những trang nhật ký lê thê. phải em đã yêu người trong nỗi đam mê của tuổi buồn con gái vừa mới lớn, với những mộng mơ xa lắc, xa lơ, không hình thành, kết tụ được bao giờ, nên em hoài kể lể…

Từ dạo người đi trời giăng mây tím

Cư xá em buồn nước mắt đong đưa

Những kỷ niệm đầu ưu ái ngày xưa

Chừ thôi vụt mất vòng tay đợi chờ

Nếu như tình yêu là thoáng hững hờ

Thà mình ngoảnh mặt đừng biết, đừng quen

Thà mình nhìn nhau lạnh lùng xa lạ

Tự thuở ban đầu chừ chẳng xót xa

Nay đã lỡ rồi một khúc tình ca

Người bước chân đi không tiếng giã từ

Em hoài cúi mặt tương tư quay quắt

Nước mắt đằm đằm gầy vai em mang

Em đã mất người vĩnh viễn từ đây

Mùa xuân tóc trắng em đếm muộn phiền

Người ở nơi nào biệt trùng xa lắc

Em nhắn đôi lời nhờ gió giùm trao.

Nàng cúi đầu tay se lọn tóc, len lén nhìn Chàng, rồi bật cười thầm nghĩ, hồi ấy, có thật là mình đã mang tâm sự não nùng như thế không mà sao lời thơ thê thiết không thua gì “thất tình Cô Cô” trong phim cổ trang Hồng Kông.

Xem thêm:   Đa nghi

Nhân vật anh của Nàng là một anh sinh viên trường Quốc Gia Hành Chánh. Lần đầu tiên gặp nhau, ánh mắt đắm đuối của anh làm Nàng chìm lỉm. Lần thứ hai Nàng lại gặp anh trong khuôn viên Luật khoa đại học đường. Anh theo sau khẽ nói, trước khi Nàng bước vào giảng đường “Áo tím tóc dài, em đẹp quá”. Cả buổi học Nàng ngơ ngẩn. Trên bục giảng, thầy Phan Tấn Chức đang giảng về Kinh Tế mà sao trong đầu Nàng toàn những câu thơ tình ướt át.

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!

Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu… (Xuân Diệu)

Sau đó, rất nhiều lần Nàng và anh gặp nhau trong tình cờ. Nhưng Nàng lúc nào cũng giữ nguyên nét lạnh lùng, khép kín (theo đúng lời mẹ dạy “Con gái mà dễ dãi quá con trai  khi dể”. Ðúng hay sai không biết, mà con gái ngoan là phải nghe lời mẹ). Nhưng điều này chỉ xảy ra khi chạm mặt với anh, chứ lúc đêm về thì trái tim non lại thổn thức vì buồn, vì tiếc. Và như thế là bao nhiêu thao thức, nhớ mong cứ trào ra theo ngọn bút.

Ghê thiệt!

Nhưng đó có phải là tình không? Tình gì mà chỉ vài tháng sau khi anh rời khỏi thành phố, lòng Nàng đã phơi phới reo vui khi nhận được thư làm quen của Chàng từ miền cao nguyên giá buốt và rồi tất cả những gì “viết cho mối tình đầu” đều bị xếp vào ngăn kéo khóa kín, và chiếc chìa khóa không được gìn giữ kỹ lưỡng cũng biến mất theo thời gian.

Xem thêm:   Mai rồi tính

Có lẽ, đúng như Chàng nói “Cái đó chỉ là Khoái chứ chẳng phải là Tình”. Dẫu sao, những rung động vẩn vơ, những tình cảm hư hư,  thật thật trong lứa tuổi mộng mơ vẫn là một cảm giác bâng khuâng, dễ thương mỗi khi Nàng nghĩ về.

NB