Tưởng tượng một sáng mùa Hè trên bãi biển. Đứng trên bờ sóng, giẫm chân lên cát ướt, các bạn có cảm thấy một niềm vui trong sáng, nhẹ nhàng… Như niềm vui của cô bé sau đây vào những buổi sáng chơi đùa với cát biển… Mặc dù sau đó là nỗi buồn như mùa Đông. Mà cuộc đời bao giờ chẳng vậy, sau niềm vui là nỗi buồn. Điều quan trọng là tận hưởng niềm vui và tình yêu thương trong cuộc sống trước mắt trước khi những đám mây sầu kéo đến.

NS

Mỗi khi cảm thấy lòng nặng trầm cảm hay mệt mỏi, tôi thường lái xe ra bờ biển. Một lần, tôi gặp một cô bé đang ngồi xây lâu đài trên cát hay làm cái gì đó. Ðang say mê với công trình của mình, bỗng cô bé ngẩng mặt lên nhìn tôi. Trời, mắt cô bé xanh như màu biển. Cô cất tiếng: “Chào chú”. Tôi gật đầu, thật tình lúc ấy tôi không muốn bị một đứa trẻ làm phiền. “Cháu đang xây đây này!”, cô bé nói tiếp.

“Chú thấy rồi! Cháu xây gì vậy…” Tôi hỏi, dù chẳng quan tâm.

“Cháu có biết đâu, cháu chỉ thích cảm thấy cát thôi!”.

Nghe có vẻ hay hay! Tôi liền cởi giày đi đất và cảm nhận được cát dưới chân.

“Ðó là niềm vui đấy!” Cô bé nói, “Mẹ cháu bảo cát mang niềm vui đến”.

Tạm biệt niềm vui, tôi trở về lại với nỗi buồn của mình. Quả thật tôi thấy mình rơi vào nỗi  thất vọng, cuộc sống của tôi đang mất thăng bằng.

Xem thêm:   Chuyện về một chàng Romeo

“Tên chú là gì…”. Con bé này đúng là không chịu tha cho người ta! Tôi phải đáp: “Robert Peterson”.

“Cháu là Wendy, cháu 6 tuổi!”.

“Ừ! Chào Wendy”.

“Chú vui tính thật!” Cô bé cười. Rồi nói tiếp:

“Lần sau chú lại đến đây nhé, chú sẽ vui cho xem”.

Thắm Nguyễn

Những ngày và tuần sau đó tôi bận rộn với nhiều việc khác, họp hành, bạn bè và mẹ tôi lại ốm. Ðầu tôi nặng trĩu và đau nhức, thân xác rã rời. Một buổi sáng tội tự thấy mình cần có lại cảm giác của cát. Bờ biển không thay đổi đang chờ tôi.

“Chào chú!” Cô bé cũng có mặt ở đó. “Chú có muốn chơi cát không…”

“Cháu nghĩ gì thế…” Tôi hỏi, hơi khó chịu vì cứ bị làm phiền.

“Cháu không biết”.

“Cháu sống ở đâu…”

“Ðằng kia ạ!” Cô bé chỉ tay về phía những nhà nghỉ mùa Hè.

“Lạ thật!” Tôi nghĩ, bây giờ đang là mùa Ðông mà.

“Thế cháu không đến trường à…”

“Không ạ, mẹ nói cháu đang đi nghỉ”.

Sau khi nói chuyện với cô bé tôi ra về. Wendy nói cô bé rất vui, và đúng là tôi thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Ba tuần sau đó, tôi lại đến bãi biển trong tâm trạng tồi tệ, thậm chí không muốn chào Wendy. Tôi nghĩ nếu tôi gặp mẹ cô bé, tôi sẽ bảo bà ấy giữ cô bé ở nhà cho tôi nhờ.

“Hôm nay chú muốn ở một mình”. Tôi nói ngay khi Wendy thấy tôi và chạy lại gần.

Xem thêm:   Bé Xa Diễm

“Tại sao ạ…” mặt cô bé có vẻ tái xanh. Tôi quay sang gào lên: “Mẹ chú mất rồi!”

“Ôi!…”  Wendy lẩm bẩm: “Thế thì hôm nay là một ngày rất xấu rồi!”.

“Ðúng, cả hôm qua và hôm kia và… thôi cháu đi đi!” “Ðiều đó có buồn không ạ…” Wendy vẫn hỏi.

“Cái gì có buồn không…” Tôi nổi cáu với cô bé.

“Khi mẹ chú mất ấy!”.

“Tất nhiên là có chứ!” Tôi thở dài, đứng dậy ra về.

Một tháng sau tôi mới quay lại bãi biển, cô bé không ở đó. Cảm thấy xấu hổ và tự thừa nhận là tôi rất nhớ cô bé, tôi đi về phía mấy cái nhà nghỉ. Sau khi hỏi được nơi cô bé ở, tôi gõ cửa và một phụ nữ ra mở cửa.

“Chào chị!” Tôi nói. “Tôi là Peterson. Bé Wendy đâu rồi ạ…”.

“Anh Peterson, mời vào. Wendy hay nhắc đến anh. Tôi sợ rằng nó làm phiền anh, xin lỗi anh”.

“Không ạ! Wendy là một cô bé tuyệt vời”.

Tuần trước Wendy mất rồi anh Peterson ạ. Nó bị bệnh bạch cầu. Chắc nó không nói với anh.

Cảm thấy mình như bước hụt lảo đảo, tôi phải tìm ngay một cái ghế để ngồi xuống. Cố gắng lắm tôi mới giữ được hơi thở đều.

“Nó rất thích bãi biển này nên tôi đưa nó đến đây. Nó khỏe lên, và nói là nó đã có những ngày vui vẻ. Nhưng vài tuần trước, nó nói đã có một ngày rất xấu và từ hôm ấy suy sụp rất nhanh”.

Xem thêm:   Cô gái & 2 người lính cứu hỏa

Giọng người phụ nữ chùng xuống: “Nó có gửi lại một bức tranh cho anh, để tôi đi lấy…”

Người phụ nữ đưa cho tôi một chiếc phong bì nhỏ, ở ngoài đề “Gửi chú Peterson” bằng nét chữ trẻ con. Bên trong là một bức tranh: bãi biển, trời xanh và cát. Dưới bức tranh có viết “Cát mang niềm vui cho chú!”.

Mắt tôi bỗng mờ đi. Tôi nắm lấy tay mẹ Wendy nói “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi!” và chúng tôi cùng khóc.

Bức tranh nhỏ quý giá ấy bây giờ đã được lồng vào khung và treo trong phòng tôi. Sáu từ mà Wendy viết trong bức tranh, mỗi từ như một năm tuổi của cô bé, luôn nhắc nhở tôi bình tĩnh và luôn khích lệ tôi. Một món quà từ cô bé mắt màu xanh biển và tóc màu cát đã dạy tôi biết coi trọng thời gian của cuộc sống và biết nhận thấy sự yêu thương.

NS

(theo Reminisce)