Trong tiếng Anh hiện đại, kid là một từ rất quen thuộc, thường được dùng để chỉ “đứa trẻ” hoặc “trẻ em”. Chẳng hạn, người ta nói my kid (con tôi), the kids (bọn trẻ), hay when I was a kid (khi tôi còn nhỏ). Thế nhưng, ít người biết rằng từ kid ban đầu hoàn toàn không dùng để chỉ con người.
Từ kid có nguồn gốc từ các ngôn ngữ Bắc Âu cổ (Old Norse) được người Viking mang đến Anh. Trong nhiều thế kỷ, kid chỉ đơn giản là một con dê còn nhỏ. Nó được sử dụng trong đời sống chăn nuôi để phân biệt dê con với dê trưởng thành.
Khoảng từ thế kỷ 16 đến 17, người nói tiếng Anh bắt đầu sử dụng kid theo nghĩa bóng để chỉ trẻ em. Có lẽ sự liên tưởng này xuất phát từ hình ảnh dê con: nhỏ nhắn, hiếu động, tò mò, thích chạy nhảy và đôi khi khá nghịch ngợm. Những đặc điểm ấy cũng rất dễ khiến người lớn liên tưởng đến trẻ nhỏ. Ban đầu, cách gọi trẻ em là kid mang tính khẩu ngữ, giống tiếng lóng và đôi khi bị xem là thiếu trang trọng. Trong những hoàn cảnh nghiêm túc, người ta thường dùng child hoặc children thay vì kid.
Việc lấy tên động vật để gọi người trẻ tuổi không phải là hiện tượng đặc biệt của từ kid. Tiếng Anh còn có nhiều cách sử dụng tương tự. Thí dụ, cub vốn chỉ con non của một số loài thú như gấu hoặc sư tử, nhưng đôi khi được dùng để chỉ một người trẻ. Chick nghĩa gốc là gà con, còn puppy là chó con; cả hai cũng từng được sử dụng theo nghĩa bóng liên quan đến người trẻ hoặc người còn non nớt. Điều này cho thấy ngôn ngữ thường dựa vào những hình ảnh quen thuộc trong đời sống để tạo ra những cách diễn đạt mới.
Theo thời gian, kid ngày càng phổ biến. Đặc biệt trong thế kỷ 19, khi xã hội Anh và Mỹ thay đổi mạnh mẽ do công nghiệp hóa và đô thị hóa, cách nói chuyện đời thường trở nên phổ biến hơn trong báo chí, tiểu thuyết và giao tiếp hằng ngày. Dần dần, kid không còn bị coi đơn thuần là khẩu ngữ, là tiếng lóng. Nó trở thành một từ tự nhiên và phổ biến trong tiếng Anh.
Ngày nay, kid và child cùng tồn tại nhưng có sắc thái hơi khác nhau. Child/children thường mang tính chính thức, nghiêm túc hơn, trong khi kid/kids tạo cảm giác thân mật, gần gũi và tự nhiên. Khi một người nói When I was a kid – “Khi tôi còn nhỏ” – câu nói thường gợi lên những kỷ niệm vui vẻ, nghịch ngợm và hồn nhiên của tuổi thơ.
Câu chuyện của kid cho chúng ta thấy một điều thú vị: ngôn ngữ không phải là một hệ thống bất biến. Nhiều từ mới không xuất hiện vì có một cơ quan nào đó chính thức quyết định tạo ra chúng. Chúng dần hình thành từ cách con người nói chuyện với nhau.
Một từ ban đầu có thể bị xem là khẩu ngữ, thậm chí không phù hợp trong văn viết, nhưng nếu được nhiều người sử dụng và cảm thấy tiện lợi, tự nhiên, nó có thể trở thành một phần bình thường của ngôn ngữ.
Vì thế, ngày nay khi nghe người Mỹ hoặc người Anh nói kids, chúng ta chỉ nghĩ đến trẻ em, chứ ít ai còn nhớ rằng từ rất quen thuộc này từng có nghĩa đơn giản là dê con. Lịch sử của kid là một ví dụ sinh động cho thấy mỗi từ ngữ đều có thể mang trong mình nhiều lớp lịch sử và văn hóa.








