Chúng ta trở lại với thơ Ngu Yên. Tác giả ngày càng nổi tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người với thi ca độc đáo, khảo luận uyên bác.
Từng đi tu dòng La San rồi bỏ tu, làm nghệ sĩ, học Luật ở Sài Gòn, rong chơi Đà Lạt và kết hôn với Ngọc Phụng tại đây. Ngu Yên là người nhiều tài: làm thơ, viết văn, dịch thuật, sáng tác nhạc, đàn hát ò e í e, đạo diễn sân khấu… Gần đây, Ngu Yên một mình thực hiện đặc san Đọc Và Viết bản PDF trên các trang mạng khiến mọi người thán phục. Đặc San chứa đựng văn thơ tư tưởng thế giới, mở ra một chân trời rộng lớn, lộng lẫy. Tới đây ngày 23 tháng 8, tại Coffee Factory Westminster CA, anh ta sẽ giới thiệu với mọi người 5 tác phẩm cùng một lúc. Chân Phương sinh thời từng viết về Ngu Yên: “Nhà thơ Ngu Yên đăng thơ và nhận định khá sớm trên tờ Văn Học do Nguyễn Mộng Giác chủ biên từ giữa thập niên 80. Một nét nổi bật trong sáng tác Ngu Yên là tứ thơ thường bật ra từ óc quan sát thông minh điểm thêm nụ cười tinh nghịch khi thi sĩ chứng kiến những việc thường ngày trong cuộc sống. Ngu Yên chụp bắt có ý thức hiện thực sinh động, khác xa sự uốn éo ráp chữ của vô số bài thơ thiếu máu chỉ biết nhai gặm cảm tính nghèo túng trên những trang mạng hôm nay”. Xin mời cùng đọc lại những bài thơ đặc sắc của Ngu Yên. SAO KHUÊ

tô phở việt nam
Tôi đói bụng
Lòng cồn cào trong chuyến đi xa
20 năm lạc giữa đất trời phố phường xứ lạ
Hamburger, fried chicken, pizza
Thèm quá
Miếng ăn quê nhà.
ngửi xa xa tiệm phở
Hương bốc thơm lồng lộng mấy blốc đường.
Gọi tô phở đặc biệt
Chín quá khứ
Tái hiện tại
Gân tương lai
Nạm thân thế
Ớt vẫn cay đỏ mắt chuyện tang thương
Chanh vẫn chua rùng mình chuyện chết chóc.
Tô phở Việt Nam
Có rau Quế lấy giống từ Bắc Việt
Có rau thơm rễ tận miền Trung
Có giá ngon gốc từ Lục Tỉnh
Có ông bà cha mẹ anh em ăn húp sáng chiều.
Em viễn xứ bưng tô phở ấm bàn tay lạnh
Tôi húp nước lèo ấm áp tình quê nhà
Tô phở Việt Nam
Ăn lúc đói lòng
Tưởng không gì bằng ăn lúc đường xa.
Quý vị nào sống no mà lòng đói
Xin mời một tô phở Việt Nam.
Quý vị sẽ thấy
Nước sông Hồng sông Cửu Long chảy trong dòng máu
Bánh gạo ba miền nuôi lớn thịt xương
Tô phở Việt Nam
Ăn lúc đói lòng
Tưởng không gì bằng ăn buổi tha hương.
bạn của vợ
.
Một số bạn gái của vợ
cho tôi suy nghĩ
trong lúc uống rượu, đàn guitar, đọc bài thơ:
“ Nếu” không gặp em trước, có lẽ
tôi đã yêu vài người trong những cô này.
Đúng ra, anh phải cảm ơn em,
đã quen biết nhiều bạn gái đẹp, thông minh, hấp dẫn.
Họ là những kho tàng đi tìm không cần bản đồ.
Họ là thức uống, thức ăn ban phát theo ân sủng.
Thế giới “nếu” li kì hơn thế giới sống.
Cho tâm tình những giờ phút đê mê.
Không tốn kém. Không hại gì đến số mạng.
Nhưng thời gian đã uống cạn sữa tươi.
Ăn hết cam, táo, mận, đào, mít, xoài, nhãn.
Chỉ để củ khoai, củ sắn, củ mì
băn khoăn.
Rượu uống cạn. Nhạc đàn xong. Trước khi đọc bài thơ khác,
anh cảm thấy nhớ em đang nấu cơm chiều
cách xa mười bước.
Vì anh đã yêu em trước những cô kia.
bóng chiều chết
Căn phòng nghẹt thở màu âm u
trên mặt quầy rượu vân gỗ phơi dĩ vãng nứt
vết xước, bàn tay say mang nhẫn cạ nỗi niềm
thời gian vô hình lưu lại nhiều thương tích
và không gian
mờ như hôm nay
xô đẩy thời gian hấp hối trong bóng chiều.
Ai đang buồn
đến uống với tôi vài ly rượu
nếu tâm tư lớn đủ
thế giới là tù ngục.
Ai đang cần yêu
đến ôm tôi một buổi
nếu tình không đủ vui
yêu luôn luôn tạm thời.
Trong bóng chiều chết
Quầy rượu và tôi nhập vào nhau
tăng thêm vết nứt vết xước
giá trị quầy rượu là đồ cổ
còn tôi,
không cách nào sống lâu hơn quầy rượu.
trên cành mộc lan
Cây Mộc Lan hoa trắng trước nhà nở ra tổ chim, một bầy nhụy kêu ríu rít.
Cha bay mây sớm, mẹ bay nắng trưa, thay nhau mang mồi về xây dựng phiền hà hạnh phúc.
Tất cả thực tế đều giống huyền thoại khi không thể đến gần.
Dù những chiều mưa không như nhau, nhưng nỗi buồn sẽ ướt cánh chim nhỏ.
Sao hoa Mộc Lan không đỏ?
Lớn gấp chục lần hoa ổi mẹ trồng
nhưng không có trái ăn.
Mẹ rỉa lông mỗi ngày mỗi rụng, dành dụm thành giường êm cho con nằm.
Cha nhìn trứng chưa nở có bao giờ tự hỏi mai này mưa hay nắng?
Hương Mộc Lan thơm nồng nàn.
Mẹ đẹp nhăn dần theo hoa rụng.
Ai chẳng muốn con mau lớn khôn?
Rồi thương xót khi con khôn lớn.
Đó là một buổi xế chiều:
Mặt trời thường xuyên cô độc cảm thấy cô đơn.
Chim già trở về tổ
mồi dở dang
không còn nhụy nào mừng rỡ.
Nắng tàn vốn đã buồn
sao trời lại thêm mưa?
Cây Mộc Lan lại nở hoa trắng.
Thời gian đục tổ chim những lỗ hổng tả tơi.
Những lỗ trống nhìn thấy trời xanh
mà bên trong chồng chất nhiều thương khó.









